“Em đã liên lạc với tài xế taxi dựa theo biển số xe.” Tiểu Dương nói: “Theo như trí nhớ của anh ta, đêm đó sau khi đưa nạn nhân từ khách sạn Thượng Duyệt đến bên bờ sông thì anh ta nhanh chóng lái xe rời đi, không hề nhìn thấy người nào khả nghi.”
“Cậu vất vả rồi, chiều nay sẽ gọi anh ta tới lấy lời khai tiếp, phải hỏi rõ tình huống tối hôm đó.” Chu Cẩn vỗ vai cậu ta nói: “Gửi cho chị địa chỉ khách sạn Thượng Duyệt.”
Tiểu Dương: “Vâng.”
Chu Cẩn gọi đồng nghiệp khác, định lấy chìa khóa xe đến khách sạn Thượng Duyệt để điều tra tình hình.
Lúc này cửa phòng họp mở ra, tiếng bàn tán vang lên, mọi người lần lượt rời khỏi phòng.
Giang Hàn Thanh và Đàm Sử Minh đi cuối, họ vừa đi vừa vui vẻ cười nói.
“…..
Cậu hiểu rõ phương diện này nhất, cũng bớt được nhiều phiền toái cho chúng tôi.” Đàm Sử Minh nhướng hai hàng lông mày đen rậm, biểu cảm phong phú hơn.
Giang Hàn Thanh chỉ mỉm cười, hơi cúi đầu, khiêm tốn lắng nghe Đàm Sử Minh nói.
Nghe thấy giọng nói của Chu Cẩn, Giang Hàn Thanh nhìn lên thì thấy cô và một người đàn ông khác đang đứng ở cửa.
Người đàn ông mở chai nước khoáng mới đưa cho cô, lấy hai chiếc ô tiện lợi trên kệ ở cửa.
Anh ta nói: “Phải mất hơn hai giờ lái xe.”
Chu Cẩn nghiêng người, vén mái tóc ngắn của cô ra sau tai, lộ ra đường cái gáy thon dài trắng nõn.
Cô uống một ngụm nước, nghe thấy giọng điệu nặng nề của đối phương, đáy mắt hiện lên ý cười yếu ớt: “Ngày hôm qua ngủ không ngon hả? Anh lên xe chợp mắt một lúc để tôi lái cho.”
“Chu Cẩn.”
Giọng nói trong trẻo vang lên, trong chốc lát, Chu Cẩn cảm thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung vào bóng lưng cô như kim châm.
Nhìn thấy đó là Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn bước đến trước mặt anh.
Đàm Sử Minh chợt hiểu ra: ”Ồ, chuyện gì thế này, hai người biết nhau?”
Giang Hàn Thanh tự nhiên đi đến bên cạnh Chu Cẩn, đôi mắt đen láy.
Hai vai Chu Cẩn trùng xuống, Giang Hàn Thanh nhẹ nhàng ôm lấy cô, nở nụ cười: “Vợ tôi.”
Nửa người Chu Cẩn bị anh ôm trong ngực, độ thân mật vừa vặn khiến cô khẽ rung động.
Ngay sau đó, cô nghe thấy xung quanh mình vang lên từng tiếng kinh ngạc.
Chu Cẩn: “…………..”
Vừa rồi ai nói tính cách của anh không “gai góc”?
…
Mưa vẫn còn rơi, cần gạt nước đang không ngừng gạt những dòng nước loang lổ trên kính xe.
Giang Hàn Thanh nhìn thẳng về trước, tập trung lái xe.
Tay áo sơ mi màu đen được vén lên, lộ ra một phần cánh tay, so với vẻ nghiêm túc của anh trong đội trọng án, thì trước mặt Chu Cẩn anh càng lộ ra vẻ tùy ý hơn.
Anh đã nói với Đàm Sử Minh, sẽ nói riêng với Chu Cẩn về chuyện liên quan đến vụ án “8.17”.
Đàm Sử Minh đồng ý, còn cử hai người đến khách sạn Thượng Duyệt để xác nhận danh tính người chết càng sớm càng tốt.
Đường đến khách sạn Thượng Duyệt không phức tạp.
Giang Hàn Thanh im lặng cả một đoạn đường, Chu Cẩn quyết định phủ đầu: “Nếu anh thay sư phụ làm thuyết khách với em thì khỏi cần nói nhiều.
Vụ án này rất quan trọng với em.”
Cô tỏ thái độ nên có khi đàm phán, giọng điệu lạnh lùng sắc bén, còn mang theo chút không hợp lẽ.
“Anh biết.” Giang Hàn Thanh nhàn nhạt nói: “Đây là nhiệm vụ của em, anh sẽ không xen vào.”
Chu Cẩn kinh ngạc.