⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt của Nam Cung Lân chuyên chú, sạch sẽ, trong vắt, tay anh cũng chỉ lướt qua tay cô chứ không cố ý nắm lấy. Cảm giác được sự đụng chạm rất khẽ kia, Hà Nhiên xấu hổ một cách khó hiểu, hai gò má nóng lên.
Nam Cung Lân nhỏ giọng nói với chú mèo trên bàn:
“Ngoan nào, không đau đâu.”
Anh cười rồi sờ đầu chú mèo, đánh lạc hướng sự chú ý của nó và xác định vị trí, cắm kim tiêm vào.
Nụ cười dịu dàng của anh khiến trái tim Hà Nhiên bất chợt nhảy lên bùm bùm bùm, cô mím chặt môi không biết phải nói gì bây giờ. Cái tổ hợp anh trai ôn nhu và chú mèo nhỏ đáng yêu này như một mũi tên chí mạng bắn vào lồng ngực cô, cô thấy mình hình như không xong rồi!
Hà Nhiên cảm giác như chuyến đi này của mình quá hời, trở về nhất định sẽ khoe với cả hội rằng phòng khám thú y có anh trai cực phẩm thế nào! Cô từng chia tay với bạn trai cũ vì anh ta ghét động vật, dám làm đau mèo cưng của cô, từ đó cô đã thề chỉ yêu những người có sở thích giống mình.
Sau khi Nam Cung Lân tiêm cho chú mèo nhỏ một liều thuốc, anh bắt đầu xử lý vết thương ở chân cho nó. Cả quá trình băng bó này anh rất tập trung, mỗi một động tác đều cẩn thận vô cùng.
Càng nhìn anh trai trước mắt, Hà Nhiên càng đỏ mặt. Anh chính là hình tượng nam thần trong lòng cô, dương quang ấm áp, dịu dàng và đầy tri thức!
Làm xong hết thảy, Hà Nhiên được anh bác sĩ đẹp trai tặng cho một cái hộp riêng để bé mèo nằm vào, cô rối rít nói:
“Cảm ơn anh, tôi là Hà Nhiên, thành viên của đội cứu trợ động vật, sau này mong được giúp đỡ.”
Nam Cung Lân gật đầu, hòa nhã đáp:
“Tôi là Nam Cung Lân, cô có thể gọi tôi là bác sĩ Lân.”
“Vậy, tôi xin phép!”
Hà Nhiên nói xong đi ra ngoài tính tiền phí, ôm bé mèo chạy mất.
Chờ Hà Nhiên khuất bóng ở phía xa, nhân viên trong phòng khám mới nhỏ giọng nói với bác sĩ chính ở đó - bác sĩ Chu rằng:
“Vừa rồi tôi định ở lại giữ con mèo kia cho cậu Nam Cung tiêm thuốc mà lại bị đuổi ra mất, anh nói xem là vì sao thế?”
Chu Viễn Kỳ mới xử lý xong một ca bệnh của chú mèo khác, còn chưa biết chuyện gì xảy ra:
“Hả? Có chuyện đó cơ à… Cái này thì khó hiểu thật, tôi cũng chỉ mới quen cậu ta có hơn hai tuần thôi nên…"
---
Trước đó Chu Viễn Kỳ đang làm việc ở một nơi khác khá xa nhà, rồi đột nhiên nhận được lời mời của một người tên Nam Cung Lân, nói là muốn nhờ hắn về làm chủ nhiệm ở trạm thú y này, lương thì khá hậu hĩnh. Hắn còn nghi ngờ người ta lừa đảo, bởi đột nhiên sao lại có chuyện tốt như thế rơi lên đầu mình, cho đến khi giấy trắng mực đen đưa tới, để hắn ký hợp đồng thì hắn mới vội vàng cầm bút lên, đồng ý ngay và luôn.
Một tuần sau khi nhận được lời mời kia, phòng khám đã sẵn sàng đi vào hoạt động. Ở nơi này, Chu Viễn Kỳ đứng trên tất cả mọi người, chỉ dưới cậu sinh viên đang còn chưa ra trường là Nam Cung Lân.

⬅ Trước Tiếp ➡