Hà Nhiên ôm trên tay một chú mèo nhỏ bị thương ở chân, nhẹ nhàng sờ đầu nó, vội vã bước vào phòng khám thú y.
Cô là một sinh viên ngành du lịch kiêm thành viên của đội cứu trợ động vật, có niềm yêu thích đặc biệt với các thú cưng. Hôm nay, nhóm của cô vừa cứu được mấy bé mèo bị bỏ rơi, một trong số chúng bị thương nặng ở chân không thể di chuyển, vì vậy cô nhận nhiệm vụ đưa nó đi khám.
Bên phải của trạm cứu trợ động vật vốn là một cửa hàng bán đồ nội thất, nhưng sau kỳ nghỉ hè, nơi này đột nhiên biến thành một phòng khám thú y cực lớn. Cô chỉ mới về thăm gia đình có một tuần thôi, quay lại thì mọi thứ đã thay đổi hết rồi, tốc độ xây dựng thật đáng kinh ngạc!
Hà Nhiên vừa đi đến, cửa trước liền tự động mở ra, cô lẩm bẩm:
“Trước kia muốn đưa thú cưng đi khám bệnh đều phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, giờ thì thật tiện!”
Hà Nhiên hoàn thành thủ tục đơn giản, sau đó cẩn thận ôm bé mèo đi vào trong phòng khám cùng với nhân viên.
Vừa đặt bé mèo lên bàn xong, Hà Nhiên liền nghe được một giọng nói nhẹ nhàng từ tính:
“Tôi sẽ xử lý, bảo bác sĩ Chu không cần đến đây, cô cũng ra ngoài đi.”
Nhân viên ở bên cạnh hơi ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu:
“Vâng, vậy tôi ra ngoài trước.”
Hà Nhiên ngẩng đầu lên nhìn người vừa đến, đó là một chàng trai dáng người cao lớn. Ngũ quan của đối phương rất đẹp, cân xứng và hài hòa, thậm chí làn da của anh ta còn trắng mịn khiến cô có chút ghen tỵ.
Đối phương vừa cẩn thận đeo bao tay vào vừa nhìn cô:
“Cô là chủ nhân của nó?”
“A, vâng…” Hà Nhiên ngơ ngác đáp.
Đôi mắt phượng xinh đẹp của anh chỉ liếc qua người Hà Nhiên một chút đã làm tim cô đập nhanh hơn, anh cúi đầu xuống kiểm tra cho chú mèo nhỏ, ngay cả dáng đứng bình thường cũng vô cùng khí chất.
Hà Nhiên chưa từng nhìn thấy bác sĩ thú y nào đẹp trai như vậy, thiếu nữ mười chín tuổi còn đang độ mơ mộng, gặp gỡ những anh chàng tuấn tú sẽ khó lòng kiềm chế được. Có lẽ là ánh mắt Hà Nhiên hơi nóng cháy, chàng trai trẻ một lần nữa nhìn về phía cô. Anh khe khẽ hỏi:
“Xin lỗi, nhưng có phải mặt tôi dính gì không?”
“K-Không có!” Hà Nhiên vội vàng lắc đầu.
Nam Cung Lân “ồ” khẽ một tiếng rồi chọn một kim tiêm loại nhỏ nhất, bởi vì chú mèo con này quá nhẹ cân, rất yếu, không thể bơm nhiều thuốc. Anh thuần thục mở nắp lọ thuốc, cắm kiêm tiêm vào rút đầy ống tiêm và nói:
“Tôi sẽ tiêm một chút thuốc cho bé mèo trước, cô giữ gáy của nó giúp tôi.”
Anh nói rồi hướng dẫn cho Hà Nhiên cách giữ mèo để nó không ngọ nguậy lung tung.
Hà Nhiên không hề nghi ngờ gì, đưa tay ra, anh bảo sao nghe vậy. Lúc vị trí tay của cô đặt không đúng, anh còn chủ động chỉnh lại giúp. Nếu là bình thường bị một người đàn ông lạ mặt nắm tay như vậy, cô sẽ cho rằng anh biếи ŧɦái, cố ý sàm sỡ mình, nhưng khi nhìn ánh mắt của anh chàng bác sĩ kia, cô không có cảm giác ghê rợn đó.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Chàng Trai Với Đam Mê Và Tình Yêu
Nữ Phụ Ở Thập Niên 70
Ác Ma Dịu Dàng
Dụ Được Hôn Phu Của Chị
Tiểu Lang Quân Ngọt Ngào
Nữ Chính Vận Xui
Mộ Thiếu, Em Trở Lại Để Yêu Anh Lần Nữa
Cưng Chiều Vợ: Hôn Sâu Đến Tận Cùng
Hắc Liên Hoa: Phản Diện Đa Nhân Cách
Không Buông Tha Tỷ Tỷ Xinh Đẹp
Đêm Không Trở Lại
Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Khác