⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh đưa em về " Tay bác sĩ Lương thon dài bình tĩnh cắm trong túi quần, nhàn nhạt nói.
"Á? Sao em lại không biết xấu hồ như thế được Không cần đâu…"
"Anh không muốn lại xảy ra chuyện buổi sáng trên tàu điện ngầm, điều này có thể sẽ làm uổng phí hết quá trình trị liệu từ trước"
Lương Diễn Chiếu nhàn nhạt bỏ xuống một câu này, chân dài bước đến chỗ xe ô tô.
Mà Quý Đình Đình, đứng im tại chỗ nghĩ lại lời anh nói, lập tức lại có chút sợ hãi. Hơn nữa, thật ra cô cũng không dám từ chối bác sĩ Lương. Vì thế nhanh chóng đi theo.
Lên xe, Lương Diền Chiếu nhìn bóng hình xinh đẹp của cô. Tóc dài rối tung, mặc áo sơ mi ngắn, váy ngắn màu đen ngoãn ngoãn ngồi ở một bên, tất cả những suy nghĩ trong đầu anh giờ chỉ còn lại cảnh xảy ra trong phòng thử đồ ban nãy.
Cơ thể cô trắng nõn, lớp ren đen bao lấy hai vú căng tròn, dâm huyệt cô róc rách chảy nước…
Cô thật sự động tình chậm hơn một chút so với bạn gái lúc trước của anh ở nước ngoài.
Nhưng mà lúc cô bắt đầu có cảm giác, thời điểm đó cô lại mị hoặc đến cực điểm
So với bất kì người phụ nữ nào anh từng gặp trước kia, cô là người duy nhất gợi lên trong anh du͙ƈ vọng nguyên thủy nhất.
Nhưng mà, theo tình hình trước mắt, anh vẫn không thể nóng vội được. Cô vẫn còn có mâu thuẫn kháng cự không thể giải thích được với đàn ông. Mà bởi vì anh là bác sĩ của cô nên cô mới toàn tâm toàn ý tin tưởng anh, không chút do dự trao cơ thể cô cho anh, tùy ý anh chậm rãi khai phá.
Sự tín nhiệm này quá quý giá, anh không thể làm hỏng hay phá hủy nó.
Chỉ có thể từ từ dụ dỗ.
Một đường suy nghĩ, rất nhanh đã đến dưới tầng tiểu khu của Quý Đình Đình.
Có kế hoạch, Lương Diễn Chiếu hôm nay vẫn chưa sẵn sàng lên nhà cô, dù anh vô cùng khao khát.
"Hôm nay mệt mỏi cả ngày rồi, buổi tối về nhà cẩn thận ngâm nước ấm tắm rửa. Lúc tắm, có thể tự mình an ủi cơ thể em giống như anh vừa làm, từ từ cảm nhận nó. Ngoài ra, sáng mai anh đến dưới tầng đón em đi làm, nhớ đúng 8h20 đi xuống. Trước khi em khỏi bệnh đừng dùng phương tiện giao thông không an toàn." Lương Diễn Chiếu dặn dò từng việc.
"Được, bác sĩ Lương." Quý Đình Đình cảm động cực kỳ, giọng điệu anh dịu đang lại tràn đầy sức mạnh, làm cô có cảm giác được che chở, bảo vệ.
Cởi dây an toàn, trước khi xuống xe, mặt Quý Đình Đình lại đỏ hồng nói "Bác sĩ Lương, hôm nay cảm ơn anh, em rất vui vẻ."
Nói xong. không đợi Lương Diễn Chiếu đáp lại, cô đã nhanh chóng mở cửa xuống xe.
Để lại mình Lương Diễn Chiếu ngồi ở trong xe, nhìn theo bóng mình cô nhẹ nhàng bước đi, hơi mê mẩn thất thần.
Buổi tối hôm nay, Lương Diễn Chiếu không gọi điện thoại video với cô nhưng Quý Đình Đình vẫn rất nghe lời bác sĩ Lương dặn dò. Về đến nhà đổ nước ấm vào bồn tắm, sau đó ngâm mình vào trong nước nóng.
Ngâm một lúc, cô cảm giảc tinh thần mệt mỏi cả ngày, lo lắng cùng với hai chân mệt mỏi thoáng tan đi. Quý Đình Đình bắt đầu học theo bác sĩ Lương ban ngày dạy dỗ, chậm rãi cảm nhận cơ thể mình.
Đôi tay mảnh khảnh lần lượt duỗi vào cái vú tròn trịa một nửa lộ ra ngoài không khí một nửa ngâm ở trong nước, mạnh mẽ xoa nắn, một ngón tay đi xuống phía dưới, chạm vào hoa huyệt của mình.
"A " Ở trong phòng không có một bóng người, cô nhịn không được nhẹ nhàng rên ɾỉ.
Tay vuốt ve vú chuyển đến đầṳ vú sớm đã đứng thẳng, cô nhớ lại động tác cùng lực đạo khi bác sĩ Lương an ủi chúng, mạnh mẽ nắm lấy, xoa bóp giống như lôi kéo dây chun.


⬅ Trước Tiếp ➡