⬅ Trước Tiếp ➡

Có hương vị nước sát trùng Quý Đình Đình quen thuộc, còn có... hương vị huyệt nhỏ .
Cô không biết diễn tả cảm xúc của mình lúc này thế nào, có chút ngọt, lại có chút tanh, thật kì lạ.
Đột nhiên, cô cảm thấy rất xấu hổ.
Nhưng mà ngón tay Lương Diễn Chiếu lại vô cùng linh hoạt, quẩy loạn ở trong miệng cô một lúc, còn bắt lấy cái lưỡi để nó liếm láp ngón tay mới chịu lui ra ngoài.
"Ăn ngon không?"
"Không ngon."
"A." Lương Diễn Chiếu cười khẽ, hô hấp phun ở trên cổ Quý Đình Đình, cô lại cảm giác cổ mình ngứa ngáy.
Lương Diễn Chiếu đưa tay ra phía trước, một tay vuốt ve vú, một tay cắm vào mật huyệt, nhẹ giọng nói "Theo anh học tập, cảm nhận phản ứng của cơ thể mình, nhìn động tác và lực đạo xem cái nào làm em thoải mái nhất."
Dứt lời, anh cách lớp ren màu đen nhẹ nhàng xoa bóp cặp vú đầy đặn của cô, sau đó, đẩy lớp ren sang một bên để lộ toàn bộ cặp vú.
Ngón cái và ngón trỏ nhéo đầu vú cô, lúc mạnh lúc nhẹ kéo đầu vú.
Mà một bàn tay ở phía dưới, vừa ấn vào âm đế, vừa thọc vào sâu trong lỗ nhỏ, nhịp nhàng chọc vào rút ra.
Hình ảnh trước mắt, thật sự quá mức dâm mỹ, Quý Đình Đình nhìn mình trong gương, bị bác sĩ Lương áo mũ chỉnh tề dâm loạn trên dưới cơ thể, tâm lý cùng sinh lý đều chịu kích thích cực đại.
"A ưm a ha " Cô run rẩy trong vòng tay của Lương Diễn Chiếụ
Nhìn khắp cơ thể cô dần dần nổi lên màu hồng nhạt, ánh mắt lạnh lùng đã nổi lên ham muốn dục vọng quá rõ ràng.
Động tác trên tay Lương Diễn Chiếu bắt đầu nhanh hơn mạnh hơn, ngón tay nhanh chóng đâm chọc hơn chục lần.
Quý Đình Đình không tự chủ được run rẩy, phun ra một đống lớn dâm dâm bắn thẳng lên gương.
Cả người cô lập tức mất toàn bộ sức lực, nếu như không phải đang dựa vào trong ngực Lương Diễn Chiếu, cô gần như sẽ ngay lập tức ngã xuống mặt đất.
Còn Lương Diễn Chiếu ôm cô đến ghế, ngồi xuống, nhìn đũng quần mình càng lúc càng dựng lên chót vót, nhịn không được cười khổ một tiếng, vội vàng nói với Quý Đình Đình "Hai bộ còn lại không cần thử, anh ở bên ngoài chờ em." Rồi nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
Để anh đưa em về
Lúc Quý Đình Đình thay quần áo của mình xong, mặt đỏ hồng đi ra, Lương Diễn Chiếu sắc vẫn vẫn như bình thường ngồi chờ trên ghế sô pha.
Cô vô cùng xấu hổ đưa ba bộ đồ lót cho nhân viên hướng dẫn mua hàng, rồi lấy thẻ ra thanh toán.
Nhân viên bán hàng cầm lấy thẻ của cô, hơi kinh ngạc nhìn Lưỡng Diễn Chiếu đang ngồi trên ghế sô pha.
Thầm nghĩ chắng lẽ hôm nay mình nhìn lầm rồi?
Nhìn người đàn ông ăn mặc như vậy, giơ tay nhấc chân đều toát ra sự giàu có, quý phái, không hề giống người ăn cơm mềm nha
Hơn nữa vừa nãy anh đi vào đó lâu như thế, dùng ngón chân cũng có thể đoán được có chuyện gì xảy ra ở bên trong...
Nhưng cô gái này rõ ràng là quẹt thẻ của mình, mặc dù kí tên xác nhận cũng là tên của mình.
Tất nhiên những lời này sẽ không nói ra ngoài, cô mỉm cười tự nhiên, xử lí công việc trả lại tiền cho Quý Đình Đình, sau đó lịch sự đưa cô ra cửa."Hoan nghênh quý khách lần sau lại đến "
Giọng nói ngọt ngào phát ra từ phía sau, Quý Đình Đình âm thầm nghĩ, chắc là sẽ không có lần sau rồi
Rốt cuộc chuyện xảy ra vừa rồi, thật là quá thẹn thùng
Mặc dù để kiểm tra kết quả cô mặc thử đồ lót, cũng coi như là đang trị liệu, nhưng mà địa điểm này thật quá đáng sợ mà
Ra khỏi trung tâm thương mại, Quý Đình Đình nói với Lương Diễn Chiếu "Bác sĩ Lương, hôm nay thật là phiền anh quá, em đi về trước đây."


⬅ Trước Tiếp ➡