Chương 18
Quý Đình Đình vội vàng chạy đến, mở cửa ghế phụ.
"Bác sĩ Lương, ngại quá để anh đợi lâụ" Quý Đình Đình khách sáo xin lỗi.
"Không sao."
Lương Diễn Chiếu vừa trả lời, vừa nghiêm túc lái xe.
Quý Đình Đình ngồi ở một bên, cẩn thận đánh giá anh.
Tan làm, bác sĩ Lương không còn đeo mắt kính gọng vàng nữa, trông anh trẻ hơn rất nhiều, cực kỳ đẹp trai.
Anh mặc áo sơ mi trắng quần tây và giày da màu đen, nhưng lại không trông không hề già dặn chút nào, mà ngược lại, vô cùng thanh lịch, tự tin.
"Em nhìn gì vậy?" Lương Diễn Chiếu đột nhiên mở miệng hỏi.
"Không, không có gì." Quý Đình Đình cuống quít chuyển ánh mắt.
Lương Diễn Chiếu khẽ cười một tiếng, đôi mắt khẽ đảo qua cặp đùi trắng nõn đang khép chặt của cô.
Trên môi dường như còn lưu lại xúc cảm buổi sáng hôn nơi đó của cô, trơn trượt, như một loại kem vậy.
"Cảm giác hôm nay thế nào?"
"Sao cơ?"
"Có còn khó chịu vì chuyện buổi sáng trên tàu điện ngầm không?"
"Không còn."
"Vậy là tốt rồi. Vậy lỗ nhỏ thế nào? Không mặc quần lót cảm giác thế nào? Có thấy kích thích không?"
"...Có."
"Có chảy nước không?"
"Có." Quý Đình Đình nhẹ nhàng trả lời, hơi cắn môi.
Lương Diễn Chiếu chịu không nổi nhất là dáng vẻ này của cô, lạnh băng nhưng vô thức mang theo dụ hoặc, làm người ta muốn mạnh mẽ đè cô xuống chơi huyệt.
Anh dứt khoát không nhìn cô nữa, quay đầu đi nghiêm túc lái xe.
Qua một lúc lâu sau, Quý Đình Đình mới đỡ ngượng ngùng hơn chút, cô nhịn không được, nhỏ giọng hỏi "Bác sĩ Lương, chúng ta bây giờ đi đâu?"
"Đưa em đi trung tâm thương mại mua đồ lót, sau đó đưa em về nhà."
Quý Đình Đình nghe vậy, giật mình, hai mắt thanh lãnh mở to, vội nói "Không cần đâu, em tự mua là được rồi, sao có thể làm chậm trễ thời gian anh tan làm được?"
Không có bác sĩ nào có trách nhiệm phải làm nhiều việc cho bệnh nhân như vậy.
Buổi sáng hôm nay, cô đã rất băn khoăn.
Cô nghĩ nói xong câu này, Lương Diễn Chiếu sẽ để cô xuống xe, nhưng không nghĩ đến anh bình thường thoạt nhìn rất dịu dàng lại vô cùng kiên định.
"Không được, anh phải tự mình giúp em vượt qua cửa ải này."
Anh vừa nói xong câu này, Quý Đình Đình ngay lập tức đã không còn lời nào để nói.
Tự mình giúp cô vượt qua cửa ải này...
Bác sĩ Lương là cảm thấy đồ lót lúc trước của cô quá tệ, phẩm chất của cô quá kém ư?
Trong phòng thay đồ thử đồ lót
09 Trong phòng thay đồ thử đồ lót
Edit & Beta Vivians2
Đến khu tầng trệt chuyên bán đồ lót trong trung tâm thương mại nổi tiếng của thành phố, Quý Đình Đình cảm thấy thật sự rất xấu hổ.
Xấu hổ không phải vì không mặc quần lót, vì cả ngày nay lúc cô đi đường đều nhớ khép chặt chân nên đã quen rồi.
Đưa mắt nhìn quanh, khu vực bán đồ lót lớn như vậy, nhân viên cửa hàng không cần phải nói, đều là phụ nữ.
Thỉnh thoảng cũng thấy vài khách hàng nhưng cũng đều là thiếu nữ trẻ trung.
Còn đàn ông, thật ra cũng có theo đến, nhưng đều ngại ngùng đứng ở khu bên cạnh, không đặt chân vào trong khu bán đồ lót.
Lúc trước bạn trai Trần Dương cũng từng theo Quý Đình Đình đi mua đồ lót, khi đó, hắn cũng xấu hổ, chỉ đứng ở một bên chờ cô, tùy cô một mình chọn lựa.
Trái lại hôm nay, bác sĩ Lương thanh cao dịu dàng, bề ngoài cao ráo anh tuấn, quần áo xa xỉ, vừa nhìn đã biết xuất thân bất phàm, lại cố tình hạ mình theo cô chọn lựa từng hãng đồ lót trong cửa hàng.
Không nói đến ánh mắt các khách hàng nữ xung quanh trong cửa hàng liên tục nhìn về phía này, ngay cả Quý Đình Đình cũng cảm thấy anh không phù hợp với nơi này.