⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng mà hôm nay Quý Đình Đình vừa đi vào phòng thay quần áo, vừa vào cửa đã nhanh chóng giữ cửa, khóa trái.
Không có cách nào khác, cô hôm nay... không mặc quần lót.
Nếu đang thay quần áo, bị đồng nghiệp khác nhìn thấy, vậy thì mất mặt muốn chết.
Không chỉ mất mặt, cô cũng không chịu nổi có người khác nhìn thấy chỗ đó của cô.
Đương nhiên, ngoại trừ bác sĩ Lương.
Nghĩ đến Lương Diễn Chiếu, hai má phấn hồng của Quý Đình Đình lại bắt đầu nóng lên.
Bác sĩ Lương kiêu ngạo như vậy, nhưng anh lại dùng miệng hôn huyệt nhỏ của cô.
Càng nghĩ, cô càng cảm giác huyệt nhỏ lại xôn xao, còn có chút ngưa ngứa.
Mỗi buổi sáng đi làm nhìn thấy tàu điện ngầm, nhớ đến chuyện lần đó, làm cô thấy rất ghê tởm nhưng mà cô không còn thấy mình bẩn nữa.
Dù sao, động tác của bác sĩ Lương vô cùng dịu dàng.
Vội vàng cởi bỏ nút áo sơ mi, thay đồng phục y tá vào. Sau đó, bắt đầu nới váy bao mông của mình.
Lúc đang muốn mặc váy y tá vào, Quý Đình Đình đột nhiên phát hiện, màu sắc phần đùi trong có chút kì lạ.
Đi đến phía dưới ánh đèn, Quý Đình Đình thoáng nâng một chân lên, bẻ phần bên trong đùi ra xem, lúc này mới phát hiện, da thịt vốn trắng nõn như ngọc, lại xuất hiện những vệt xanh tím.
Cô cảm thấy hơi kỳ quái, rồi bỗng dưng nhớ đến, vừa nãy bác sĩ Lương hôn nơi đó, hình như không chỉ hôn, mà còn mạnh mẽ liếm mút...
Nói như vậy, đây là bác sĩ Lương lưu lại. Nghĩ đến đây, cô càng thêm xấu hổ.
Cuống quýt mặc váy vào, cất quần áo của mình vào trong tủ quần áo, rồi mới đi ra ngoài.
Cả ngày, Quý Đình Đình vẫn luôn cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Lúc đứng, cô cảm giác được khí lạnh đang không ngừng len vào giữa hai chân, kích thích âm đế và huyệt non run lên.
Rõ ràng so với thường ngày chỉ thiếu mỗi cái quần lót, nhưng kích thích lại vô cùng rõ ràng.
Vì thế cô kẹp chặt hai chân, muốn làm huyệt nhỏ dễ chịu hơn.
Mà lúc cô ngồi xuống cũng không dám mở chân quá lớn, hoặc là cong chân, bởi vì như thế huyệt nhỏ sẽ càng bị ma sát, làm cô ngứa ngáy khó nhịn.
Trừ chuyện đó ra, lúc nói chuyện với đồng nghiệp, bác sĩ, người bệnh, rõ ràng thái độ của đối phương vẫn bình thường nhưng cô luôn nghi ngờ liệu người khác có phát hiện cô không mặc quần lót không.
Loại cảm giác này khiến cô vừa hưng phấn vừa xấu hổ.
Lúc đi toilet, cô đi xong rồi, lau nước tiểu, lại duỗi tay vào huyệt nhỏ an ủi nơi đó một chút.
Vốn dĩ cô không biết phải tự an ủi thế nào để làm mình thoải mái, nhưng nhờ tối hôm qua và sáng hôm nay, bác sĩ Lương đã dạy cho cô.
Chỉ là, có lẽ buổi sáng vừa mới được bác sĩ Lương dùng miệng an ủi, bây giờ cô dùng tay, tuy huyệt nhỏ không ngứa đến vậy, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy chưa đủ thoải mái, còn thiếu cảm giác nào đó.
Tay cô chỉ có thể sờ đến huyệt nhỏ đang chảy nước.
Cô lại phấn khích hơn.
Khi ở cùng Trần Dương, dù cho hắn hôn cô thế nào, nơi đó vẫn luôn khô khốc, không hề có chút cảm giác nào.
Điều này có nghĩa là bệnh của cô có thể chữa khỏi ư?
Buổi chiều lúc gần tan làm, Lương Diễn Chiếu đã gửi tin WeChat cho cô "Đến cửa hàng tiện lợi dưới tầng bệnh viện chờ anh."
"Vâng, bác sĩ Lương." Quý Đình Đình nghe lời nhắn lại.
Sau đó, từ chối Vương Nguyệt rủ cô cùng về, đợi một lúc, mới đi xuống tầng.
Đến cửa hàng tiện lợi, Quý Đình Đình không nhìn thấy Lương Diễn Chiếu đâu, nhưng có một một chiếc màu đen Land Rover đang bóp còi bên cạnh đường.
Ngay sau đó cửa xe hạ xuống, Lương Diễn Chiếu ngồi ở ghế điều khiển gọi cô "Mau lên xe "


⬅ Trước Tiếp ➡