Cho tiền, đã chứng minh rằng cô bị bán đi.
Nhà họ Diệp nuôi dưỡng và dạy dỗ cô 19 năm, bọn họ bán cô đi, cô vẫn sẽ gánh trên lưng món nợ nặng nề này.
Đừng thấy Diệp An Kỳ không đáng giá một đồng, nhưng cả người cô thoải mái, không cần đeo trên lưng món nợ nần này. Cũng không cần phải vì bản thân bị người thân bán đi màđau khổ.
Dạ Thích Thiên cong cong môi: “Sao lại có thể không trả tiền? Cô ấy không giống cô, cô ấylà quà tặng kèm.”
Diệp An Kỳ rất muốn mắng người.
Vì cô có cảm giác là mua bó cải trắng tặng bó hành?
Mà cô chính là bó hành kia……
Dạ Thích Thiên tiếp tục nói lời ngon tiếng ngọt: “Cô phải nhớ kỹ, đối với tôi cô rất đặc biệt. Ở trong mắt tôi, cô là người phụ nữ ‘ đặc biệt ’ nhất.”
Diệp Như Mộng nhíu mày hất tay anh ra: “Anh cho rằng tôi sẽ tin lời anh nói? Anh đối với An Kỳ cũng rất khác biệt đúng chứ.”
Diệp An Kỳ ngẩng đầu, giọng điệu nhàn nhạt: “Nói chuyện đàng hoàng, đừng lôi tôi vào.”
Tôi nên trừng phạt cô như thế nào đây
Dạ Thích Thiên cười nhạt: “Tôi dĩ nhiên sẽ đối xử với cô và cô ấy không giống nhau. Sao có thể so sánh cô ấy với cô được?”
Diệp Như Mộng không tin một chữ nào anh nói.
Nếu anh thật sự thích cô ấy, tại sao lại đưa cả Diệp An Kỳ đến đây.
Kể cả anh có đang nói thật, cô ấy cũng không thèm. Dù sao thì bất kể anh làm cái gì đi nữa, cô ấy cũng sẽ không thích anh.
Diệp Như Mộng cao ngạo nâng cằm: “Dạ Thích Thiên, tôi không quan tâm mục đích của anh là gì, tóm lại tôi không muốn ở lại đây, mau thả tôi đi.”
“Chao ôi, cô nói như thế sẽ khiến tối rất đau lòng.” Dạ Thích Thiên trên miệng kêu khổ sở, vẻ mặt lại không hề có một chút tổn thương nào.
“Anh muốn như thế nào mới chịu thả tôi đi?”
“Làm người phụ nữ của tôi.”
Diệp Như Mộng quát lên: “Không bao giờ!”
Dạ Thích Thiên nhếch môi, vẻ mặt tà ác: “Cô đã là người phụ nữ của tôi, đừng hòng đi đâu cả.”
“Anh……”
“Ngoan ngoãn đi theo tôi, những tâm tư khác đều tự bóp chết trong lòng đi.”
Diệp Như Mộng bỗng đứng lên: “Tôi sẽ không bao giờ đồng ý trở thành người phụ nữ của anh, chết cũng sẽ không!”
Nói xong, cô ấy phẫn nộ xoay người rời đi.
Mà nem rán và trứng tráng cuộn khi nãy người giúp việc bê lên, cô ấy cũng chưa thèm ăn dù chỉ một miếng.
Ánh mắt Dạ Thích Thiên như thể nhìn thấu được tất cả mà cười cười, không ai biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Diệp Như Mộng đi rồi, Diệp An Kỳ chắc chắn cũng sẽ không tiếp tục ngồi lại.
“Tôi ăn no rồi, anh cứ từ từ ăn.” Cô đứng dậy muốn rời đi.
Mới vừa đứng lên, cổ tay đã bị nắm lại, cô bị anh kéo cả người xuống.
Diệp An Kỳ nhíu mày: “Làm gì?”
Dạ Thích Thiên dựa sát vào cô, giọng nói khàn khàn đầy từ tính: “Tôi còn chưa ăn xong, ai cho phép cô đi?”
Diệp An Kỳ cảm thấy anh có bệnh: “Anh không ăn xong liên quan gì đến tôi?”
“Cô đã bị Diệp Văn Sơn đóng gói tặng cho tôi, cô nói xem chuyện của tôi có quan hệ gì với cô không?”
“Hử……” Diệp An Kỳ cười lạnh: “Tặng cho anh? Tôi cũng không phải là một món đồ.”
Dạ Thích Thiên cười vô cùng xấu xa: “Trong mắt tôi, hai cái đó chẳng khác gì nhau cả. Cho nên cô cũng đừng đánh giá chính mình quá cao.”
Mẹ kiếp!
Diệp An Kỳ cũng không tỏ vẻ tức giận, lộ ra một nụ cười hoàn mỹ: “Cũng thế cũng thế.”
Cảm xúc di chuyển dưới đáy mắt Dạ Thích Thiên trong nháy mắt ngừng lại một chút, ngay sau đó nghiền ngẫm cười nói: “Tôi có lòng tốt mà nhắc nhở một chút, trước khi tôi chơi chán, cô tốt nhất nắm chặt thời cơ để lấy lòng tôi, như thế mới có thể tranh thủ kiếm được nhiều thứ tốt. Bằng không… đến sau cùng cô sẽ không có được cái gì đâu.”
Diệp An Kỳ ngoài cười nhưng trong không cười: “Cảm ơn lời nhắc, tôi sẽ nhớ rõ tranh thủ được thật nhiều thứ tốt.”
Dạ Thích Thiên nghiền ngẫm cong môi: “Cô muốn cái gì?”
“Anh có thứ gì đáng giá?”
“Thân thể và kỹ thuật của tôi thì sao?”
Diệp An Kỳ cười một chút, ngay sau đó sắc mặt đột nhiên lạnh xuống: “Gặp qua một số người tự tin, nhưng thực sự chưa bao giờ thấy ai tự tin thái quá đến vậy. Khổng tước cũng không kiêu ngạo được như anh!”