⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhà tư bản, quỷ hút máu cũng phải chịu thua anh.”
“Tôi đúng là nhà tư bản.” Dạ Thích Thiên một chút cũng không thấy áy náy, giống như còn rất tự hào.
Tất nhiên, Diệp An Kỳ biết anh ăn thịt người không nhả xương, nếu không bằng với tuổi còn trẻ nhưanh, thì làm sao có được sản nghiệp khổng lồ như thế.
Một người đàn ông đáng sợ như vậy, thật sự không thể khinh thường.
“Được, anh nói cái gì chính là cái đó.” Diệp An Kỳ cũng lười giải thích với anh: “Nhưng mà, ngày hôm qua tôi cứu các anh, việc này có thể bù đắp không?”
Dạ Thích Thiên gật đầu: “Ừ, chuyện này có thể bù đắp việc cô tính kế với tôi.”
“Bây giờ chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa, tôi có thể đi rồi?”
“Lời nói vừa rồi, cô nghe không hiểu?” Dạ Thích Thiên nhướng mày: “Cô lợi dụng tôi không ít, còn chưa có tính xong đâu.”
Diệp An Kỳ thật muốn cho anh mấy bạt tay, sau đó viết xuống trên mặt anh bốn chữ ‘ đê tiện vô sỉ ’.
Cô nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn là không có nổi giận.
Nổi giận với loại người này, vốn dĩ vô dụng, da mặt anh dày còn hơn cả tường thành nữa.
Cô ấy là hàng tặng kèm
“Tóm lại là anh không ý định muốn thưởng cho tôi?” Cô hỏi lại.
Cô muốn xem thử, anh có không biết xấu hổ đến mức không thưởng cho cô không.
Tốt xấu gì anh cũng là một người đàn ông, nếu việc gì cũng phải tính toán chi li với cô, anh cũng không đi đến ngày hôm nay.
Dạ Thích Thiên mang theo một chút ý cười dung túng: “Cho, tại sao lại không cho. Để tôi nghĩ lại xem, nên thưởng cho cô cái gì mới tốt.”
“Tôi không thể tự mình lựa chọn?”
“Bây giờ là tôi thưởng cho cô, cô không thể tự mình lựa chọn.”
“……” Cô thật ngây thơ, Dạ Thích Thiên sao có thể cho cô cơ hội lợi dụng anh.
Dạ Thích Thiên nhìn thấy bộ dáng ngấm ngầm chịu đựng của cô, cong cong môi: “Thưởng cho côi 100 cây kem được không?”
“……”
“Ngày hôm qua cô không được ăn kem mà? Nhìn tâm trạng bây giờ của cô cũng không tốt, vậy thưởng cho cô 100 cây.”
“Có lẽ anh cho tôi một trăm ngàn, tâm trạng của tôi sẽ càng tốt hơn.”
Dạ Thích Thiên cười gian ác: “Cái này đơn giản, một tháng 100 ngàn, nếu như cô bằng lòng, thì muốn bao nhiêu cũng được .”
Diệp An Kỳ ngoài cười nhưng trong không cười: “Tôi chưa bao giờ buôn bán thể xác.”
“Cô biết điều ta nói là gì sao?” Dạ Thích Thiên cố ý hỏi lại: “Thì ra là cô ám chỉ với tôi, muốn buôn bán xác thịt với tôi.”
“……” Diệp An Kỳ quyết định không nói chuyện với anh, cô hừ lạnh một tiếng, cúi đầu ăn bữa sáng.
Dạ Thích Thiên bưng tách lên, uống một ngụm cà phê, trong đáy mắt toàn bộđều là nghiền ngẫm.
Diệp Như Mộng vẫn luôn yên lặng đột nhiên lên tiếng: “Ngài Dạ, tôi không nợ anh cái gì đúng chứ?”
Ánh mắt Dạ Thích Thiên liếc nhìn cô ấy, anh trực tiếp nhìn thấu ý nghĩ của cô ấy.
“Cho nên?”
Diệp Như Mộng nhàn nhạt nói: “Tôi không tính kế anh, cũng không có liên quan gì đến anh, cho nên anh thả tôi đi đi, chúng ta coi như không còn nợ nần gì nữa.”
Dạ Thích Thiên trầm thấp cười: “Cái trò lạt mềm buộc chặt này, chị em các cô đều chơi không tệ đấy.”
Diệp Như Mộng nhíu mày: “Tôi không có chơi lạt mềm buộc chặt, tôi nghiêm túc. Anh không yêu tôi, tôi không yêu anh, anh cần gì phải làm khó tôi?”
Dạ Thích Thiên nhướng mày, môi mỏng chậm rãi mở ra: “Ai nói tôi không yêu cô?”
Anh giơ tay nắm cằm của cô, nhìn dung mạo thuần khiết tuyệt mỹ của cô, ánh mắt cực nóng.
“Không yêu cô, sẽ tốn ba trăm triệu mua cô về?”
Sắc mặt Diệp Như Mộng bỗng chốc tái đi: “…… Ba trăm triệu?”
Cô ấy không nghĩ tới, ba cô ấy thật sự bán cô ấy cho người ta, chỉ ba trăm triệu đã bán cô ấy đi……
Nhìn đáy mắt ngấm ngầm chịu đựng đau khổ của Diệp Như Mộng, Dạ Thích Thiên an ủi cô ấy: “Tất nhiên, cô đi theo tôi, sẽ sẽ không chỉ có được  ba trăm triệu.”
“Tôi và An Kỳ đều bị bán đi sao?”
Dạ Thích Thiên lắc đầu: “Cô ấy không đáng tiền, một đồng tôi cũng không cho. Cô thì khác, tôi sẵn lòng vì cô tốn ba trăm triệu.”
Diệp An Kỳ nghẹn lại-“…” Diệp Như Mộng lại bị đả kích một lần nữa.
“Tôi thà rằng anh không tốn cho tôi một đồng nào.” Cô cắn răng nói.
⬅ Trước Tiếp ➡