⬅ Trước Tiếp ➡
Cái gì nên đến thì sớm muộn gì cũng sẽ đến, giấy sớm muộn cũng không gói được lửa.
Im lặng một lát, Đường Uyển nắm lấy cánh tay của Diệp Hạo Hiên, ngẩng đầu nhìn Phó Tử Kình miễn cưỡng cười nói “Giới thiệu với anh, đây là chồng tôi, Diệp Hạo Hiên.”
Sau đó.
Cô lại quay đầu lại, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Hạo Hiên, chỉ vào Phó Tử Kình giới thiệu "Anh ấy là Phó Tử Kình, anh ấy là..."
Nói đến đây, cô không khỏi dừng lại, khó khăn nói "Là chồng cũ của em."
Người phụ nữ này rốt cuộc đã che giấu bao nhiêu chuyện trong Diệp Hạo Hiên quá khứ?
Nhưng mà vẫn còn may mắn thay, bọn họ chỉ tổ chức đám cưới mà không đi lĩnh chứng, nếu không anh thật sự bị lừa rồi
Diệp Hạo Hiên kìm nén lửa giận trong lòng, liếc nhìn vẻ mặt xấu hổ và ánh mắt ảm đạm của Phó Tử Kình, mỉm cười đưa tay ra “Đã là chồng cũ, bây giờ gặp mặt nhất định sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói với nhau nên tôi sẽ không làm phiền hai người ôn lại chuyện cũ nữa.”
Vừa nói Diệp Hạo Hiên vừa rút tay ra, hung hăng nhìn cô một cái rồi xoay người bước đi.
Buổi tối trong biệt thự nhà họ Diệp.
Diệp Hoằng Duệ ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường phòng khách, cau mày vẻ mặt vô cùng không vui nói "Đã chín giờ rồi, thằng nhóc thối này còn chưa về nhà, xem ra là nó ngứa đòn rồi "
"Ông nội, Hạo Hiên vừa gọi điện cho cháu nói rằng công ty có việc gấp cần phải xử lý, không chừng rất muộn anh ấy mới có thể về nhà." Đường Uyển bưng một đĩa táo đã cắt sẵn từ trong bếp ra, đặt trước mặt Diệp Hoằng Duệ mỉm cười giúp Diệp Hạo Hiên dàn xếp mọi chuyện.
"Hzai..."
Diệp Hoằng Duệ bất đắc dĩ thở dài, đau lòng nhìn Đường Uyển nói "Công việc gì mà quan trọng như vậy? Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi nó kết hôn."
"Hạo Hiên mới vừa nhậm chức không được bao lâu nên nỗ lực làm việc là một điều tốt mà Chúng ta nên vui mừng anh ấy mới phải ” Đường Uyển cười nói.
Sau đó.
Cô cúi xuống lấy tăm cắm một miếng táo đưa cho Diệp Hoằng Duệ nở nụ cười “Ông nội, quả táo này rất ngọt, ông ăn thử một miếng xem.”
Rốt cuộc ông cụ vẫn rất dễ dụ, Diệp Hoằng Duệ nhanh chóng ném chuyện Diệp Hạo Hiên về trễ ra sau đầu mà ngồi trên ghế sô pha trò chuyện với Đường Uyển.
Đã gần mười giờ.
Đường Uyển đứng dậy lấy một cái thùng gỗ đổ nước ấm vào, đổ nước hạt tiêu đã đun sôi vào rồi thêm chút muối đưa đến trước mặt Diệp Hoằng Duệ nói "Ông nội, ông ngâm chân trước rồi đi ngủ nhé Trong nước cháu có cho thêm nước hạt tiêu và muối có thể xua tan cảm lạnh và tiêu diệt vi khuẩn nữa."
Diệp Hoằng Duệ thấy Đường Uyển quan tâm mình như vậy thì cười đến không ngậm được miệng, cởi giày và tất rồi bỏ chân vào ngâm.
Thỉnh thoảng Đường Uyển lại thêm một ít nước nóng vào thùng để đảm bảo nước luôn ấm.
Mặc dù cô ở đây cả đêm nói chuyện đùa giỡn với Diệp Hoằng Duệ nhưng trong lòng cô lại không có một giây phút nào yên bình. Cô biết Diệp Hạo Hiên hiện giờ chắc hẳn đang rất buồn bực nên anh ấy mới muộn như vậy rồi mà vẫn chưa về nhà.
Tuy nhiên, điều khiến cô lo lắng hơn cả là nếu Diệp Hạo Hiên nói chuyện này với Diệp Hoằng Duệ rất có khả năng ông ấy sẽ đuổi cô ra khỏi nhà.

⬅ Trước Tiếp ➡