⬅ Trước Tiếp ➡
"Cảm ơn ông nội Thực ra, ông không cần chuyện bé xé ra to như vậy đâu " Đường Uyển mỉm cười từ chối ông cụ.
Lúc này Chu Ánh Vinh mới ngẩng đầu nhìn Đường Uyển cười nói “Thân thể vẫn cần bảo dưỡng cho tốt. Con bồi bổ cơ thể nhất định sẽ rất có lợi ”
Vì vậy Đường Uyển cũng không từ chối nữa.
Ăn xong, cô và Diệp Hạo Hiên lái xe đến phòng khám của ông Thẩm
Sau khi chẩn bệnh xong ông Thẩm lắc đầu nói với Đường Uyển "Cô gái, căn cứ theo mạch đập của cô thì thể chất của cô không yếu, cho nên cơn ác mộng của cô có thể là do tâm lý tích tụ."
"Chắc là do thường ngày có quá nhiều áp lực trong công việc.” Đường Uyển cười nói với ông Thẩm.
Diệp Hạo Hiên đứng một bên nghe vậy thì nhếch môi giễu cợt nói "Xem ra anh phải nhanh chóng sửa đổi chế độ công ty rồi, nếu không anh sợ những nhân viên khác cũng giống như em, bởi vì áp lực công việc quá cao mà căng thẳng đến mức thường xuyên gặp ác mộng mất."
"Quá tốt rồi Vậy trước tiên em thay mặt các đồng nghiệp trong công ty cảm ơn Diệp tổng ” Đường Uyển cười yếu ớt trả lời Diệp Hạo Hiên.
Sau đó, cô trợn mắt liếc Diệp Hạo Hiên một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Nhưng mà khi vừa bước ra khỏi cửa, cô ngước mắt lên thì bắt gặp một hình bóng mà cô không muốn nhìn thấy nhất vào lúc này.
Chết tiệt Làm sao lại gặp phải anh ta vào lúc này cơ chứ?
Đường Uyển như gặp ma, sắc mặt đại biến, lập tức quay lưng chạy qua một hướng khác.
"Đường Uyển ”
Người đàn ông nhanh chóng đuổi kịp Đường Uyển, vươn tay nắm chặt cánh tay cô gọi tên cô.
Đúng lúc đó Diệp Hạo Hiên nhìn thấy cảnh này, anh ngước mắt nghi ngờ nhìn người đàn ông đứng bên cạnh Đường Uyển, sau đó từng bước đi về phía bọn họ.
Đường Uyển bị Phó Tử Kình kéo lại, trong lòng nhất thời trầm xuống. Cô nhắm mắt lại, lúng túng quay người lại đối mặt với anh ta nói “Sao anh lại ở đây?”
“Hôm nay anh tình cờ đến thành phố S có việc. Không ngờ lại gặp được em trên đường. Em gần đây thế nào rồi?” Phó Tử Kình nắm lấy tay Đường Uyển, ánh mắt anh hiện lên vẻ vui mừng.
Diệp Hạo Hiên nhìn hành động ái muội của Phó Tử Kình và Đường Uyển thì sắc mặt trở nên nặng nề. Anh đi tới khoác tay lên vai cô, cười rồi đưa một bàn tay khác ra với Phó Tử Kình "Xin chào Xin hỏi anh xưng hô như thế nào?"
Phó Tử Kình liếc mắt nhìn cánh tay đang khoác vai Đường Uyển, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại, ánh sáng trong mắt lập tức mờ đi.
Sau đó.
Phó Tử Kình hất cằm chỉ chỉ Diệp Hạo Hiên, mất mát nhìn Đường Uyển hỏi “Anh ta là bạn trai của em sao?”
Từ vẻ mặt mất mát của Phó Tử Kình, Diệp Hạo Hiên có thể đoán được rằng người đàn ông này chắc chắn đã từng có quan hệ với Đường Uyển, vì vậy anh liền mỉm cười tự giới thiệu “Tôi là chồng của cô ấy.”
Phó Tử Kình nghe vậy thì sắc mặt rất khó coi đưa mắt nhìn Diệp Hạo Hiên bắt tay với anh rồi nói “Hạnh ngộ Tôi là chồng cũ của Uyển nhi.”
Cái gì? Chồng cũ?
Diệp Hạo Hiên lập tức mở to mắt nhìn Phó Tử Kình, thu bàn tay mới giơ ra lại, ngay cả cánh tay đặt trên vai Đường Uyển cũng buông xuống.
Anh nhướng mày nhìn vẻ mặt quẫn bách của Đường Uyển, dùng ánh mắt tức giận chất vấn cô.

⬅ Trước Tiếp ➡