⬅ Trước Tiếp ➡

Rốt cuộc đã uống bao nhiêu rượu, chịu đả kích lớn cỡ nào, miệng mới bô bô không ngừng?
Luôn cảm thấy Lạc Yên tối nay rất khác, giống như biến thành người khác vậy.
Chỉ một thoáng thất thần, Ngôn Cửu phát hiện cô gái vừa nãy còn ngồi trên ghế sofa đối diện đã tụt xuống, quỳ gối bước đến bên chân mình.
Cô quỳ trên thảm nhung dày, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.
Kiểu váy liền thân trễ vai để lộ xương quai xanh xinh đẹp của cô gái.
Tóc bó búi thấp, hai lọn tóc không nghe lời rũ lên bờ vai tròn mịn.
Làn da non mềm trắng đến phát sáng đang tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy.
Ở cự ly gần, gương mặt đẹp đến rung động lòng người không chút khuyết điểm, đôi mắt sáng lấp lánh phản chiếu hình ảnh của hắn.
Chỉ thấy Lạc Yên giống như nghĩ đến gì đó, ánh mắt hơi sáng lên, tầm mắt từ từ từ trên mặt hắn dời xuống.
Cho dù cách một lớp quần áo, Ngôn Cửu như thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trong ánh mắt dò xét của cô.
“Chú út, cháu nghe nói đàn ông đôi lúc tim cứng như đá, đôi lúc lại rất mềm lòng.”
“Cháu phải làm thế nào chú mới mềm lòng chịu giúp cháu đây?”
Trong ánh mắt lạnh lẽo đen như mực của Ngôn Cửu lập tức đông đặc nguy hiểm.
Ngay khi bàn tay nhỏ trắng trẻo bất thình lình muốn đặt lên đùi hắn, hắn phản ứng cực kỳ nhanh, chụp lấy cổ tay cô.
Cổ tay mảnh khảnh của cô gái như thể bóp nhẹ là vỡ, làn da mềm mịn mang tới xúc cảm khó tả trên đầu ngón tay.
Hắn híp mắt lại, trong giọng điệu trần thuật bình thản ẩn chứa xa cách và lạnh nhạt.
“Lạc Yên, cô đang quyến rũ tôi.”
“Cháu không hề.”
Lạc Yên bị nắm cổ tay đau đến nhíu mày lại.
Vẻ mặt muốn vô tội cỡ nào thì vô tội cỡ đó, muốn ngây ngô bao nhiêu cũng có, nghiêm túc hỏi hắn
“Quyến rũ như thế nào? Cháu không biết, chú út có thể dạy cháu không?”
Cô nhìn hắn, trong đôi mắt to xinh đẹp lan tỏa một lớp sương mờ, rưng rưng khiến người ta thương xót.
“Chú Cửu dùng lực mạnh quá, làm cháu đau rồi, a…”
Âm đuôi uyển chuyển ngân rung, nũng nịu vô cùng.
Nhìn cô gái nằm dưới sàn không chút đề phòng, Ngôn Cửu lại châm một điếu thuốc.
Giây trước hùng hồn nói muốn hắn cứng, giây sau ấm ức than đau, nói hắn bắt nạt cô.
Ngôn Cửu sắp bị cô chọc cười rồi.
Chắc cô không biết thế nào mới thật sự là bắt nạt.
Sau khi bị hắn hất cánh tay ngã xuống sàn, cô trực tiếp ngủ luôn.
Nết say rượu xấu quá, cũng vô tư quá.
Rít một hơi thuốc, ánh mắt Ngôn Cửu dừng trên cổ tay Lạc Yên, trên làn da trắng tuyết để lại một vòng đỏ do hắn bóp ra.
Ánh mắt hắn tối lại, hắn căn bản chẳng hề dùng sức.
Đúng là điệụ
Lạc Yên nằm trên thảm lông cừu dày cộm êm ái thở đều đều, ngủ rất ngon.
Tư thế nằm nghiêng hoàn hảo phô ra thân hình chữ S quyến rũ của cô, mỗi một đường cong đều hoàn hảo đến tuyệt đối.
Váy xẻ tà bị kéo căng, vạt váy cuộn lên, lộ ra đôi chân dài trắng nõn.
Đúng là tạo vật của trời.
Dập tắt thuốc, Ngôn Cứu đứng dậy khỏi sofa.
Hắn ngồi xổm xuống bế Lạc Yên lên, thầm nghĩ có phải nên ném cô ra ngoài hay không, nhưng bước chân lại đi thẳng đến cầu thang.
Hắn ôm rất vững, Lạc Yên không hề tỉnh, còn thuận theo cánh tay hắn cọ vào ngực hắn.


⬅ Trước Tiếp ➡