Ngôn Cửu chưa từng ngó ngàng đến chuyện riêng của Ngôn Tuấn, trên thực tế, hắn cũng chỉ lớn hơn Ngôn Tuấn ba tuổi, năm nay 27.
Ông cụ Ngôn hiếm muộn, bà cụ Ngôn bất chấp chồng và bác sĩ phản đối, mạo hiểm sinh ra hắn.
“Ngôn Tuấn là người lớn, ba mẹ vẫn còn, tôi không quản được nó, cô tìm nhầm người rồi.”
Câu trả lời này rõ ràng không phải là thứ mà Lạc Yên muốn nghe.
Cô thoáng nín thở, ngỡ ngàng và thất vọng trề môi.
“Nhưng chú út, chú là chú út của anh ấy, chú là người lớn trong nhà họ Ngôn, chỉ cần là người họ Ngôn thì đều nghe lời chú.”
Sau khi con trai cả và con trai thứ nhà họ Ngôn liên tục thua lỗ mấy dự án công ty, ông cụ đã từ bỏ hai cái đứa vô dụng này.
Hạ quyết tâm bồi dưỡng đứa út, tức Ngôn Cửu kế thừa sản nghiệp.
Ngôn Cửu không làm ông ấy thất vọng, từ nhỏ đã học siêu giỏi, hai mươi tuổi du học nước ngoài về liền tiếp quản tập đoàn Thịnh Yến.
Sau mấy năm, tập đoàn trên nền tảng vốn có, lại mở rộng thêm không ít lĩnh vực nghiệp vụ mới, vươn lên hàng top trong giới.
Hai năm trước, ông cụ qua đời vì bệnh, Ngôn Cửu trở thành người nắm quyền trong nhà họ Ngôn.
Con trai cả và con trai thứ lớn hơn hắn hai mươi mấy tuổi không phục cũng phải nhịn.
Họ từng thử đủ trò hèn kế bẩn cũng không thể đánh bại được Ngôn Cửu, ngược lại bị hắn đàn áp gay gắt hơn.
Bây giờ cũng chỉ có Ngôn Tuấn làm việc ở tập đoàn, quản lý ba công ty quy mô tầm trung dưới trướng Thịnh Yến.
Anh ta rất tôn trọng, kính sợ người chú út xấp sỉ tuổi mình.
Đây là người có thể quyết định tương lai sống còn của anh ta chỉ bằng một câu nói.
Trước khi anh ta đủ lông đủ cánh, thế lực vẫn chưa đủ đối đầu, căn bản không dám phản nghịch trước Ngôn Cửụ
“Cháu từng gọi điện cho bác gái, bác ấy đứng về phía Ngôn Tuấn, quay ngược lại trách cháu không rộng lượng.”
“Rõ ràng người sai là anh ấy, tại sao cháu lại bị mắng?”
Lạc Yên nói chuyện có lý lẽ thế nhưng Ngôn Cửu không rục rịch gì, hắn thờ ơ hỏi ngược lại cô.
“Chúng tôi đều họ Ngôn, sao cô biết tôi sẽ không đứng về phía nó? Tại sao tôi phải vì một người ngoài mà dạy dỗ cháu mình?”
“Chú út chính trực, không phải loại người bất chấp đúng sai bảo vệ người nhà.”
Lạc Yên chớp mắt, muốn từ phương diện khác thuyết phục hắn giúp cô trút giận.
“Ngôn Tuấn ngay cả khóa kéo quần của mình cũng không quản được, sao có thể quản lý tốt công ty chứ?”
“Nếu anh ấy phá hỏng công ty, không phải chú út vẫn phải dọn dẹp cho anh ấy?”
Ngôn Cửu khẽ nhếch môi, lộ ra ý cười mỉa mai.
Một bài học không đau không ngứa không thể nào khiến thằng ngu trở nên thông minh được.
Nếu Ngôn Tuấn không có năng lực quản lý công ty, sớm phá sản sớm bị loại. Bùn nhão không đáng để lãng phí thời gian và sức lực.
Mà người thích thằng ngu thì đầu óc có thể thông minh đến đâu được.
Trước đây Ngôn Cửu chỉ từng gặp Lạc Yên hai ba lần ở nhà tổ nhà họ Ngôn.
Đẹp thì đẹp đó, quá mong manh, thiếu chút linh động tươi mới.
Mặc quần áo không phù hợp với khí chất của cô, khép nép gọi hắn một tiếng chú út, không dám nói thêm một câu nào nữa.
Người cứ đơ đơ, nhạt nhẽo nhàm chán, chỉ là một bình hoa trống ruột.
Hoàn toàn không giống dáng vẻ cả gan chạy tới trước mặt hắn mách lẻo.