Ngôn Tuấn ngồi trên sofa bên giường, nhìn Trần Giai Oánh co quắp người trong góc, cúi đầu nhìn sàn nhà thút thít.
“Tôi cho cô một số tiền.”
Anh ta bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí nặng nề trong phòng.
Trần Giai Oánh bỗng ngẩng đầu, khó mà che giấu được vẻ bàng hoàng, kèm theo một chút phẫn nộ khi bị sỉ nhục.
“Tôi không cần tiền.”
Nghĩ tới “gái gọi” mà vừa nãy Lạc Yên nhắc đến, Trần Giai Oánh không chịu đựng được mà bật khóc đầy ấm ức.
“Sếp Ngôn, anh coi tôi là loại người gì?”
Cô ta là gái nhà lành Không phải hạng gái bán thân
Cô ta đã khóc, đã la lên là không muốn, cũng từng vùng vẫy.
Nhưng một cô gái yếu đuối như cô ta làm sao đấu lại sự mạnh bạo lúc manh động của người đàn ông có vóc dáng cường tráng.
“Sếp Ngôn, tôi…”
Cô ta chưa nói xong, trong phòng bỗng vang lên một chuỗi thông báo tin nhắn ting ting ting.
Lục tìm điện thoại từ trong đống quần áo ngổn ngang trên thảm trải sàn, mở khóa màn hình nhìn thấy tin nhắn, sắc mặt Ngôn Tuấn hơi sầm lại.
Lạc Yên gửi cho anh ta
Hoa rơi chẳng phải vật vô tình , bệnh viện Chỉnh Hình có thể sửa.
Vốn dĩ là một câu thơ, nhưng trong câu của Lạc Yên chỉ muốn dùng hai chữ đầu “hoa rơi”, nguyên gốc là “lạc hồng”, ám chỉ “giọt máu trinh”.
Sau đó đính kèm với vài tấm ảnh bảng giá và các mục thẩm mỹ ở bệnh viện Chỉnh Hình.
Poster quảng cáo treo ở mặt sau cực kỳ nổi bật
Thẩm mỹ tự nhiên, chất lượng vượt trội, thỏa mãn nhu cầu lần đầu của anh ấy.
Lời nói dối thiện chí, sự đền đáp chân tình, thao túng người đổ vỏ của bạn.
Lạc Yên ngồi lên xe, mở bình giữ nhiệt ra, rót một bát canh gà.
Kế hoạch đêm nay cần phải thức khuya, canh gà coi như bữa khuya bổ sung thể lực.
Cô phải trân trọng cơ thể khỏe mạnh hiện giờ.
Ở thế giới gốc, Lạc Yên từ nhỏ lớn lên ở viện phúc lợi.
Sau đó theo ba nuôi học chút kỹ năng, trở thành thành viên trong tổ chức hacker Hồng Diễm, bình thường làm thêm một số công việc ở lĩnh vực an toàn mạng.
Do thường xuyên thức khuya, ăn uống không quy luật, mới hai mươi ba tuổi đã mắc ung thư nằm viện.
Trước khi phẫu thuật, để thả lỏng tâm trạng, cô đọc một quyển tiểu thuyết tên là “sổ tay hướng dẫn thế thân bạch nguyệt quang thăng chức”.
Bị một loạt thao tác ngu si của nữ phụ cùng tên cùng họ trong sách chọc tức đến mức suýt hộc máu, đọc dang dở rồi vứt một bên.
Ai biết khi mở mắt ra, cô đã thành nhân vật trong sách.
Mọi cảm nhận ở đây đều chân thật, cô muốn hưởng thụ cuộc sống theo cách riêng của mình.
Uống canh gà xong, Lạc Yên gọi điện thoại cho bà Ngôn, mẹ của Ngôn Tuấn.
Hai năm nay, bà Ngôn đều ngủ không ngon giấc.
Nửa đêm, tiếng rung điện thoại và tiếng ma sát với tủ gỗ đã đánh thức bà ta.
Nghe điện thoại, Lạc Yên ở đầu dây bên kia đột nhiên gào to lên như khóc tang “Bác gái ”
Bà Ngôn sợ hết hồn, toàn thân toát đầy mồ hôi lạnh.
Bà ta khó chịu quát ngược lại “Cô muốn chết à?”
“Hic hic hic, bác gái Ngôn Tuấn có lỗi với cháu ”
Lạc Yên khóc lóc tỉ tê không ngừng, căn bản không cho bà Ngôn có cơ hội ngắt lời.
“Tối nay anh ấy lăn giường với trợ lý trong công ty, bị cháu bắt gặp, trợ lý đó rất giống Lư Chỉ Vân.”