Cho dù bị vợ sắp cưới bắt gian tại giường, anh ta cũng không hề hoảng loạn, tỏ ra rất trầm tĩnh và điềm nhiên.
“Sao cô tới đây? Tôi có thể giải thích.”
Vừa nói vừa đi tới tủ quần áo bên cạnh lấy áo choàng tắm ra mặc vào.
“Giải thích cái gì? Giải thích cô ta chỉ là gái gọi mà anh gọi khi có nhu cầu sinh lý sao?”
Ngôn Tuấn nhíu mày, vô thức muốn phản bác nhưng lại ngẩn ra khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Lạc Yên.
Đôi mắt mỗi lần nhìn thấy anh ta đều trong sáng như vì sao ấy vô cùng ảm đạm, chứa đầy yếu đuối và bi thương.
Viền mắt cô ửng đỏ, hai tay nắm chặt bình giữ nhiệt, vẫn nho nhã đứng im tại chỗ.
Tận mắt nhìn thấy chồng sắp cưới phản bội, cô cố gắng không để mình mất kiểm soát, bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình.
“Chim hoàng yến anh từng nuôi để giải khuây, chuyện quá khứ của anh, em không muốn truy cứu, chỉ vờ như không biết.”
“Em tưởng anh đã quên cô ta rồi.”
Dường như không nói tiếp được nữa, Lạc Yên nhắm chặt hai mắt lại.
Cô mở mắt ra, sắc mặt nhợt nhạt quay người đi ra, đi rất vội.
Bóng lưng hốt hoảng bỏ đi toát ra vẻ yếu đuối không muốn đối diện với sự thật.
Chưa từng thấy cô như vậy, lồng ngực Ngôn Tuấn bỗng nhiên nhói đau một cách kỳ lạ.
Lạc Yên bước vội ra khỏi phòng, dừng ở cửa mấy giây.
Trong phạm vi camera quay được, cô diễn ra nét mất hồn mất vía, chậm chạp đi đến thang máy.
Với tác phong của Ngôn Tuấn, anh ta sẽ không mặc áo choàng tắm đuổi theo ra, tiếp tục giải thích với cô trên hành lang.
Anh ta cần thời gian sắp xếp lại tâm trạng và mạch tư duy, suy nghĩ tiếp theo phải làm như thế nào.
Vừa nãy khi mình xuất hiện, nam nữ chính đang ở giai đoạn đầụ
Thời gian quá ngắn, đoán chừng vẫn chưa trải nghiệm được sự thú vị của đêm xuân.
Khi trong sách viết đoạn tình tiết này, nam nữ chính không bị ai quấy rầy, vui vẻ high cả đêm.
Trong phòng, bóng dáng Lạc Yên biến mất ngay trước mắt, Ngôn Tuấn xoay người lại.
Nhìn thấy vệt đỏ chói mắt trên ga giường màu trắng, đáy mắt anh ta lóe qua vẻ phức tạp.
Anh ta không phải người có ham muốn cao, sau khi đính hôn với Lạc Yên, số lần bị vợ sắp cưới có thân hình bốc lửa khơi gợi hứng thú khá ít ỏi.
Bị Lạc Yên lấy lý do muốn đợi đến đêm tân hôn từ chối.
Nếu như cô đã thể hiện thái độ giữ giá bảo thủ, Ngôn Tuấn cũng sẽ không miễn cưỡng, sao cũng được.
Anh ta không thật lòng thích cô, chỉ là chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt này mà thôi.
Nghĩ kỹ lại chuyện đêm nay, Ngôn Tuấn tin chắc là có người đã dùng thủ đoạn đê hèn hãm hại anh ta.
Khi ấy toàn thân anh ta bị du͙c vọng thiêu đốt, đầu óc chỉ còn lại một chút xíu tỉnh táo.
Nếu bên cạnh không có ai, nhịn một chút có lẽ có thể nhịn được.
Thế nhưng khi Trần Giai Oánh tới đỡ anh ta, mang tới một mùi nước hoa rất khiến người ta xao động.
Sự mềm mại và hương thơm trên người cô gái đã khơi dậy ký ức bị anh ta chôn vùi.
Cơ thể hành động nhanh hơn ý thức, lý trí bị anh ta vứt sang một bên.
Bây giờ anh ta đã cướp mất lần đầu của Trần Giai Oánh, tuy anh ta sẽ không vì sự cố này mà chịu trách nhiệm với cô ta, nhưng cũng không thể xuống giường trở mặt phủi bỏ trách nhiệm.