Mạc Hoài gật đầu “Vậy nên không cần để tâm đến những lời nói hươu nói vượn đó. Dù bố em đã che chắn cho chị trong khoảnh khắc sinh tử, thì đó cũng là quyết định của bố em. Bản chất của ông ấy là người luôn bảo vệ người mình yêu vô điều kiện. Đó là tính cách của ông ấy, không phải lỗi của chị. Nên dì, chị không cần phải cảm thấy áy náy.”
Không thể tin được.
Tôi đã được an ủi bởi một đứa trẻ.
Mạc Hoài tắt đèn "Chúc ngủ ngon, dì."
Tôi nhắm mắt lại, bên tai là tiếng hít thở đều đều của cậụ
Lúc này đây, tôi cũng không còn nhìn thấy khuôn mặt đầy máu của Mạc Trầm nữa.
Thời gian 5 năm, đối với loại người rảnh rỗi, mỗi ngày lặp đi lặp lại cuộc sống như tôi mà nói, bất quá chỉ là một cái nháy mắt.
Còn với Mạc Hoài, cậu sở hữu vẻ ngoài đẹp trai, thành tích học tập xuất sắc, ở trường học tự nhiên được rất nhiều người yêu thích.
Vốn là một đứa trẻ ngoan, đáng tiếc, tính cách cậu quá mức quái gở, đối với thầy cô và bạn bè lúc nào cũng giữ gương mặt lạnh nhạt, khiến cậu nhìn qua trông rất khó gần, dù có là người nhiệt tình hơn nữa cuối cùng cũng sẽ bị cậu dọa cho chạy mất dép.
Tôi tận tình khuyên Mạc Hoài phải cười nhiều hơn, cậu lại bày ra vẻ mặt vô tội "Em thường xuyên cười với chị mà."
Tôi trừng mắt nhìn cậu "Cười nhạo không tính."
Mặc Hoài cong môi, đôi mắt trong suốt thoáng hiện ý cười "Hiểu rồi."
Nghĩ một chút, tôi lại vỗ vai Mạc Hoài “Cười với tôi thì có ích gì, cậu phải cười với mấy bạn học của cậu ấy. Hãy làm họ say đắm, chinh phục tất cả, trở thành ngôi sao sáng nhất trong trường đi.”
Mạc Hoài nhíu mày "Phiền chị bình thường một chút."
…
Trong một lần tôi nằm ở nhà xem phim thần tượng, buột miệng khen nam chính biết chơi đàn thật đẹp trai.
Kết quả là không lâu sau, tôi với tư cách phụ huynh đến xem buổi biểu diễn văn nghệ ở trường Mạc Hoài, thì trợn mắt há hốc mồm khi thấy cậu bước lên sân khấu, ngồi vào ghế trước đàn dương cầm.
Mạc Hoài thành thạo mà tao nhãn chơi một bản Canon, âm nhạc dịu dàng êm tai phát ra từ đôi bàn tay thon dài của cậu thiếu niên, ánh đèn ấm áp trên sân khấu cũng vừa lúc chiếu rọi, khiến cả người cậu có chút không chân thật.
Khi bản nhạc kết thúc, các nữ sinh dưới khán đài đều đồng loạt hò reo ầm ĩ, tiếng kinh hô vang lên không ngớt.
Mạc Hoài quay đầu nhìn xuống khán phòng, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại trên người tôi, hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Tiếng hét xung quanh cũng vì nụ cười ấy mà càng cuồng nhiệt hơn.
Tôi nhìn cậu, bốn mắt chạm nhau, sững sờ thật lâu mà chẳng nhớ thằng nhóc này học chơi đàn từ khi nào.
Hôm sau, tôi lập tức mua về một cây đàn dương cầm giá trị hơn bảy con số, rồi không có việc gì mà nằm dài trên sofa, cười híp mắt chỉ huy Mạc Hoài đánh đàn cho tôi nghe.
Cậu cũng rất nghe lời, học thuộc hết tất cả những bản nhạc mà tôi yêu thích.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc Mạc Hoài đã bước vào tuổi dậy thì. Nhưng trước khi cậu kịp nổi loạn, tôi đã tự mình sa đọa trước
Ngoại trừ lúc ăn cơm đi ngủ, phần lớn thời gian còn lại của tôi đều là uống rượụ
Từng tuyên bố hùng hồn rằng sẽ tiêu hết sạch tài sản của Mạc Trầm, nhưng sau vài chuyến du lịch, tôi đã hoàn toàn từ bỏ.
Bởi dù đi đến nơi đẹp đến đâu, tôi cũng luôn nghĩ rằng, đáng lẽ người đi cùng tôi phải là Mạc Trầm.
Những thứ từng khiến tôi hứng thú, như trang sức, quần áo, mỹ phẩm, giờ đây đều trở nên tẻ nhạt và vô vị. Bởi vì, người mà tôi muốn trang điểm ăn diện để người đó ngắm đã vĩnh viễn không còn nữa rồi.
Vì thế tôi chỉ có thể tiêu tiền vào những loại rượu đắt đỏ, mọi người đều nói con người một khi say có thể giải ngàn sầu, nhưng tôi lại chỉ cảm thấy đắng.