Tôi rất muốn đá Mạc Hoài xuống giường, cảnh cáo cậu rằng không được tùy tiện leo lên giường của người khác phái. Nhưng khi nhìn thấy quầng thâm mắt dày đặc trên mặt cậu, chân tôi đã âm thầm thu lại.
Từ sau khi bố qua đời, có lẽ Mạc Hoài vẫn luôn mất ngủ.
Thôi được, coi như làm tròn trách nhiệm của một người lớn, dỗ trẻ con ngủ thôi, chẳng có gì to tát.
Thế là tôi nghiêm túc kể một câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên xinh đẹp tuyệt trần hạ phàm để trải qua kiếp nạn. Từ nhỏ, nàng đã phải chịu đủ sự coi thường và bắt nạt của bố mẹ lẫn bạn bè. Một ngày kia, nàng bừng tỉnh, nghĩ rằng "Mình đâu cần phải chịu đựng lũ phàm nhân ngu ngốc này?" Thế là với ý chí kiên cường, nàng trở thành đại tỷ nổi tiếng khắp trường, dẫn theo một nhóm đàn em trung thành và tận tâm, đi xử lý hết những kẻ đã bắt nạt nàng, khiến ai ai cũng bị đánh thành đầu heo...”
Mạc Hoài im lặng lắng nghe, suốt cả quá trình không hề chen ngang.
“Sau đó, nàng tiên gặp được một vị Quốc vương anh tuấn và trở thành Hoàng hậu của ngài ấy.”
Khi tôi kể đến đây, phát hiện Mạc Hoài đã ngủ thiếp đi. Cơ thể cậu hơi nghiêng về phía tôi, như thể đã buông xuống tất cả phòng bị.
Hóa ra kể chuyện trước khi ngủ lại có hiệu quả đến vậy.
Tôi khẽ thở dài, đắp chăn lại cho cậụ
Từ đó về sau, Mạc Hoài thường xuyên vào phòng tôi lúc nửa đêm, mang theo vẻ tiều tụy mệt mỏi khiến người ta không đành lòng từ chối, rồi lặng lẽ leo lên giường tôi để nghe kể chuyện trước khi ngủ.
Nhưng như vậy là không được.
Thế là có một hôm, tôi nghiêm túc giáo huấn cậu ấy “Mạc Hoài, cậu đâu phải đứa trẻ ba tuổi, ngay cả mẹ ruột cũng không thể mỗi ngày dỗ đứa con trai lớn như vậy ngủ, hai chúng ta ngày ngày ngủ chung giường càng là điều không nên."
Mạc Hoài cụp mắt xuống “Ừ, mẹ em qua đời khi em mới ba tuổi, đúng là không thể dỗ em ngủ được.”
Hừ.
Thằng nhóc này lại chơi bài tình cảm.
Tôi cau mày “Cậu trước đây chẳng phải rất tự lập sao? Sao bây giờ ngay cả ngủ một mình cũng không làm được?”
Mạc Hoài nhìn thẳng vào mắt tôi “Vì trước đây em không có ai để dựa vào. Nhưng bây giờ khác rồi, chị đã hứa sẽ cùng em nương tựa lẫn nhau, còn nói chúng ta là gia đình duy nhất của nhaụ Vậy nên, em muốn thử dựa dẫm vào chị một chút.”
“...”
Mạc Trầm là một người yêu rất tốt, nhưng với tư cách là một người bố, anh lại cực kỳ nghiêm khắc với con trai mình. Anh không cho phép yếu đuối, không cho phép làm nũng, cũng không cho phép dựa dẫm.
Vậy nên, Mặc Hoài đến ngay cả việc ỷ lại vào người khác là cảm giác gì cũng không biết.
Hết thảy đều có nhân quả.
Mạc Trầm đã dành cho tôi tình yêu vô điều kiện, cuối cùng còn chết vì cứu tôi, nên tôi cả đời này đều nợ anh. Mà chuyện Mạc Trầm chưa hoàn thành, tôi có nghĩa vụ thay anh hoàn thành.
Để cho một đứa trẻ chưa bao giờ được làm nũng, có quyền được ngang bướng một chút.
Dù tôi đã mất đi con của mình, nhưng Mạc Hoài vẫn còn, cậu cũng là một đứa trẻ.
Có lẽ, tôi nên thử coi cậu như con của mình.
Kết quả của chuyện này là dù biết yêu cầu của Mạc Hoài có phần vô lý, tôi vẫn ngầm cho phép cậu nằm bên cạnh tôi.
Trong lòng, tôi chỉ có thể thở dài.
Mạc Hoài bỗng đặt tay lên mu bàn tay tôi “Chị cũng có thể dựa vào em.”
Tôi sửng sốt "Hả?"
Giọng cậu rất nhẹ “Em biết, chị cũng luôn bị mất ngủ.”
Không phải chỉ mình cậu thức trắng từ đêm này qua đêm khác.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà "Rất nhiều người đều nói tôi có số khắc phu, nói tôi khắc chết bố cậu, cậu không trách tôi sao?"
Mạc Hoài thản nhiên đáp “Nếu theo lời họ nói, vậy thì em phải là người khắc chết cả nhà. Đầu tiên khắc chết mẹ em, sau đó lại khắc chết bố em.”
Tôi nhíu mày "Nói hươu nói vượn."