⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi tiện tay bật đèn, tiếng nhạc lập tức dừng lại. Mạc Hoài chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên mặt tôi, tɾong đôi đồng tử không mang chút cảm xúc nào.
Cậu tỉ mỉ quan sát chiếc váy, đôi khuyên tai, g͙iày cao gót tôi đang mang, giọng nói hơi lạnh “Đi đâu vậy?”
Không hiểu sao tôi có chút chột dạ "Cùng Kỷ Huân đi dạo phố cả ngày."
Mạc Hoài không nói gì thêm, chỉ nhìn tôi không chớp mắt.
Thay dép lê xong, tôi cố tỏ ra tự nhiên ngồi phịch xuống sofa, lẩm bẩm “Quả nhiên nằm bẹp ở nhà vẫn là thoải mái nhất.”
Mạc Hoài đứng dậy đi đến chỗ tôi, bỗng nhiên nhíu mày ngồi xổm xuống, nắm lấy mắt cổ chân tôi.
“Chân sao lại bị thương thế này?” Giọng cậu rấttrầm.
“Đứng lâu quá thôi.” Tôi muốn rút chân về, nhưng lực tay của cậu quá ma͙nh, không thoát nổi.
Đôi mắt của Mạc Hoài tối sầm lại, tựa hồ kìm nén cơn giận.
Cậu không nói gì thêm, lấy cồn và tăm bông ra, quỳ một gối trên đất, cẩn thận sát trùng rồi dán băng vết thương cho tôi.
“Đừng làm quá lên thế, có phải bị cưa chân đâụ” Tôi cố gắng làm dịu bầu không khí.
Mạc Hoài cũng không buông cổ chân tôi ra, cậu ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nói không rõ cảm xúc "Cuối kỳ trường học có một buổi vũ hội, mỗi người đều có thể dẫn the0 bạn nhảy tham gia, chị muốn đi cùng em không?"
Tôi quả quyết lắc đầu "Không đi."
Mạc Hoài hơi ngạc nhiên "Vì sao?"
Tôi lơ đễnh đáp “Vũ hội của đám sinh viên đại học, tôi là một bà cô đến đó làm gì? Với cả trường các cậu đúng là nhiều trò thật đấy, học hành đã xong chưa mà còn bày ra mấy cái vũ hội này, tính để các cậu diễn phim thần tượng à?”
Sắc mặt của Mạc Hoài lập tức lạnh xuống.
Tôi bất giác nhận ra thái độ vừa rồi của mình quá giống một bậc phụ huynh cổ hủ, vội vàng chữa cháy "Bạn nhảy tất nhiên phải mời những cô gái trẻ đồng trang lứa rồi. Nam thanh nữ tú, bước những điệu nhảy còn vụng về, đụng chạm nhau một cách ngây ngô mới thú vị chứ. Trường cậu đâu thiếu những cô gái xinh đẹp, đúng không?"
"Em chỉ muốn mời chị." Giọng Mạc Hoài thoáng dịu xuống.
"Mạc Hoài." Tôi lắc đầu thở dài "Nếu để bạn bè biết cậu mời trưởng bối làm bạn nhảy, họ sẽ cười cậu đấy."
"Vậy thì tạm thời bỏ qua thân phận trưởng bối đi." Mạc Hoài đứng dậy, tiến đến gần tôi "Chị chỉ làm bạn nhảy của em thôi, được không?"
Cậu chăm chú nhìn tôi, tɾong mắt tràn đầy quyến luyến.
Tôi tránh ánh mắt của cậu, ho nhẹ "Làm sao mà bỏ qua được?"
Không khí rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Mạc Hoài lạnh nhạt nói "Vậy quên đi."
Tôi có chút áy náy, đưa tay chọc vào khuôn mặt lạnh lùng của cậu "Giận rồi à?"
Mạc Hoài không nhìn tôi "Ừ."
Tôi nhíu mày "Đừng nhỏ mọn thế chứ."
Giọng cậu nhỏ xuống "Vậy chị dỗ em đi."
Tôi sửng sốt "Dỗ thế nào?"
Mạc Hoài bất ngờ xoay người nắm bả vai tôi, ấn tôi xuống sofa, thân thể của cậu càng áp càng sát, đến khi cả người cậu đè lên tôi, tim tôi liền như ngừng đập.
Nằm dưới thân cậu, tôi không dám động đậy, tay chân cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên tɾong đời, tôi sinh ra cảm giác kiêng kỵ với Mạc Hoài.
Cậu vốn dĩ là người thân thiết và gần gũi với tôi nhất.
Chúng tôi đã từng ngủ trên cùng một chiếc giường, từng kể cho nhau nghe nỗi lòng của đối phương, quan hệ không phải ruột thịt nhưng còn thân thiết hơn cả ruột thịt.
Thế mà giờ phút này, tôi lại đang sợ cậụ
Có lẽ Mạc Hoài nhận ra sự căng thẳng của tôi, cậu liền ôm tôi vào lòng, nhỏ giọng nỉ non "Dì, chị để em ôm một chút là được rồi."
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm mắng mình thần kinh dị ứng.
Nghĩ đến chính mình ba lần bảy lượt tùy tiện phỏng đoán Mạc Hoài, tôi cảm thấy có lỗi.
Là một người lớn đầy kinh nghiệm, tôi luôn suy nghĩ từ góc độ của một người trưởng thành, mà cậu ấy thì chỉ là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương.
⬅ Trước Tiếp ➡