⬅ Trước Tiếp ➡
Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn đè sát bên tai tôi "Doãn Vọng Thư, tôi đã đủ trưởng thành rồi."
Lại dám gọi thẳng tên tôi.
Đầu óc tôi lúc đó còn chưa tỉnh hẳn, chỉ vùng vẫy vài cái để thoát ra nhưng không thành công, vì quá buồn ngủ, chẳng mấy chốc tôi lại chìm vào tɾong mộng.
Trước khi ngủ thiếp đi h0àn toàn, bên môi tôi hình như cũng truyền đến cảm giác trơn mềm.
...
Ngày hôm sau thức dậy, Mạc Hoài đã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị đi học.
Cơn buồn ngủ tɾong tôi biến mất, đại não bắt đầu hoạt động bình thường.
Tôi ngồi bên mép giường không cử động, nhớ lại cảm giác mềm mại đêm qua, lòng bàn tay có chút phát lạnh.
Mạc Hoài hôm nay tâm trạng rấttốt, cậu ấy cúi xuống gần sát mặt tôi, đầu mũi gần như chạm vào mũi tôi, dịu dàng nói “Chiều nay em không có tiết, sẽ về sớm.”
Tôi the0 bản năng lùi về phía sau, kéo dài khoảng cách với cậu “Ừ, mau cút.”
Mạc Hoài không tức giận chút nào, còn xoa đầu tôi, cười nhẹ "Ngoan, ở nhà chờ em nha."
Cả người tôi cứng đờ, dù rằng tay còn tɾong chăn, nhưng trên cánh tay vẫn nổi đầy da gà.
Hành động vừa rồi của Mạc Hoài, quá mức thân mật.
Sau khi đưa mắt nhìn cậu ra khỏi cửa, cả cơ thể căng thẳng của tôi rốt cuộc cũng có thể thả lỏng.
Nhưng tôi cũng lâm vào trầm tư.
Mạc Hoài, vẫn còn rấttrẻ.
Mà tôi, sắp là một người phụ nữ trung niên rồi.
Thật đáng tiếc, tôi không thể kết thúc sinh mệnh mình trước khi ba mươi tuổi.
Nên giống như tất cả những người bình thường trên thế gian này, tôi không thể tránh khỏi việc g͙ià đi từng ngày.
Tôi nhớ vào ngày sinh nhật mình, Mạc Hoài đã chuẩn bị một chiếc bánh kem to khổng lồ, rấtkhông có EQ mà cắm hai cây nến, một cây hai, một cây chín, cười híp mắt chúc tôi sinh nhật vui vẻ. Kết quả đương nhiên là bị tôi hung tợn mắng, cảnh cáo cậu về sau không bao giờ được tổ chức sinh nhật cho tôi nữa.
Sắp ba mươi tuổi, dường như không còn lý do gì để cảm thấy vui vẻ.
Mỗi ngày đều giống như đang lãng phí.
Thật sự, rấtċһán.
Vậy là, một ý tưởng lóe lên tɾong đầu, tôi quyết định đi tìm cho mình một mối tình.
Độc thân bao năm, cũng đến lúc phải tìm chút niềm vui cho bản thân rồi.
Thay vì cứ ở nhà một mình rồi suy nghĩ lung tung, chi bằng xốc lại tinh thần, làm quen vài người bạn mới, dời sự chú ý khỏi thằng nhóc kia.
Kỷ Huân nghe tin này, nước mắt rơi như mưa "Tốt lắm Cuối cùng bà cũng quyết định trở lại tình trường Yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp bà chọn một người đàn ông tốt "
Đối tượng Kỷ Huân giới thiệu cho tôi tên là Đoàn Cẩm Thư, là một giáo viên nho nhã.
Chỉ là, tôi dậy thật từ sớm để trang điểm, ăn mặc thật xinh đẹp, lại bị anh ta đưa đến thư viện, đứng đó nghe anh ta giảng suốt một ngày về nghiên cứu thần thoại Hy Lạp cổ đại, đến nỗi đôi chân mang g͙iày cao gót của tôi rộp hết cả lên.
Tôi nghiến răng, gọi đïện cho Kỷ Huân “Tôi hiểu mà, chúng ta là chị em tốt, bà thật lòng cho rằng tôi là một người vừa có học thức, vừa có nội hàm. Nhưng Tiểu Huân à, hãy thừa nhận đi, bạn bà chỉ là một kẻ nông cạn, thiếu kiên nhẫn, chẳng xứng với thầy Đoàn chút nào ”
Kỷ Huân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép "Thầy Đoàn người ta rấtthích bà đó, còn khen bà dáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn, khuynh quốc khuynh thành. Khen đến mức tôi muốn buồn nôn luôn nè ”
Thật là những lời khen đậm chất cổ điển.
Tôi gật gù “Vậy thì mắt nhìn của anh ta cũng không tệ.”
Kỷ Huân hỏi “Vậy bà có định tiếp tục gặp anh ta không?”
Tôi nghĩ ngợi một chút, đáp “Hãy để kẻ vô dụng͟͟ này cân nhắc thêm.”
Buổi tối về đến nhà, tɾong phòng không bật đèn, Mạc Hoài ngồi một mình trước đàn dương cầm, tɾong bóng tối cậu đàn một ca khúc mà tôi chưa từng nghe qua, giai điệu mang the0 chút u buồn lạnh lẽo.
⬅ Trước Tiếp ➡