⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi đưa em.”
Hai người đồng thời mở miệng.
Lục Diệp ngượng ngùng cười nói “Không, không cần…tôi ăn quá no, muốn đi dạo bộ một chút. Các người tiếp tục, tiếp tục…..”
“Anh bồi em.”
“Tôi bồi em.”
Lại một lần nữa đồng thanh.
Lục Diệp nhìn hai người đàn ông, đột nhiên cảm thấy.. nếu Chiến Đình Kiêu và Bạch Dã Đồng ở chung một chỗ, nói không chừng cũng rất tốt. Sau này Chiến Đình Kiêu chính là quỷ súc đế vương công, Bạch Dã Đồng chính là ngạo kiều biệt nĩu thụ. Chậc chậc, suy nghĩ hình ảnh đó một chts, Lục Diệp có loại cảm giác muốn phun máu mũi.
“Thật không cần, tôi nghĩ…tôi đau bụng.” Lục Diệp cảm thấy, vẫn là giả bệnh hữu dụng nhất. Cô cũng không tin, hai đại nam nhân trước mắt có thể đi theo cô vào nhà vệ sinh nữ.
Nhưng mà, nhất định là cô đánh giá thấp bản lĩnh của hai người này.
“Anh đợi em.”
“Tôi đợi em.”
Một lần nữa đồng thanh.
Lục Diệp thật muốn điên rồi.
Hai người này, là muốn giết chết cô sao? Bạch Dã Đồng cũng thôi đi, hiếm khi anh trở về nước một chuyến, hai người lại là bạn lâu như vậy. Nhưng đại Boss là gì?
Chẳng lẽ…chẳng lẽ anh ta cho rằng mình và Bạch Dã Đồng là một đôi, cho nên phải chia rẽ cô và tiểu Bạch, để báo thù năm đó cự hôn?
Lục Diệp cơ hồ sụp đổ.
Cô trầm ngâm chốc lát, tốt nhất vẫn là đi tới trước mặt Bạch Dã Đồng, khẩn trương nói “Tiểu Bạch, thật xin lỗi không thể bồi anh. Anh yên tâm, qua mấy ngày em nhất định tìm cơ hội bồi tội anh, nhưng bây giờ…Nếu không anh đi về trước đi?”
Bạch Dã Đồng đương nhiên biết ý Lục Diệp, cho tới bây giờ anh vẫn luôn tôn trọng quyết định của cô, vì vậy anh gật đầu một cái, lại khôi phục bộ dáng dịu dàng trước kia.
“Được, anh chờ điện thoại của em.”
Sau khi Bạch Dã Đồng đi, Lục Diệp mới lấy dũng khí đi tới trước mặt đại Boss.
“Cái đó…Chúng ta trở về thôi, tôi có lời muốn nói với anh.”
Lục Diệp cơ hồ đẫ lấy tất cả dũng khí ra, cô cảm thấy cô cũng nên ngả bài với Chiến Đình Kiêu.
1 Ngả bài
Sau khi ba người trở về, Chiến Đình Kiêu liền ra dấu với bánh bao nhỏ.
Anh hình như dự cảm được Lục Diệp sẽ nói gì, nhất thời có chút khẩn trương.
Mặc dù bề ngoài nhìn anh giống như không có gì xảy ra, nhưng Chiến Đình Kiêu biết, trong lòng bàn tay anh lại có chút mồ hôi.
“Chiến, Chiến tiên sinh… Tôi, thật ra thì tôi nói thật với anh, tôi thừa nhận. Năm năm trước tôi vốn phải kết hôn vơi anh, nhưng tôi cự tuyệt anh. Nhưng tôi có nỗi khổ, cho nên nếu trong lòng anh có khúc mắc với chuyện này, tôi có thể lập tức rời đi.”
Lục Diệp nói xong, lén ngẩng đầu đánh giá vẻ mặt Chiến Đình Kiêu.
Cô vừa mới ngẩng đầu một chút, đã cảm giác được tầm mắt bức người của Chiến Đình Kiêu.
Mẹ ơi, dọa Lục Diệp vội vàng cúi đầu xuống.
Cô rất sợ hãi có được không.
Nhưng không có cách nào, nam nhân đứng trước mặt cô quả thật lực uy hiếp rất lớn. Dù cô là một minh tinh nổi tiếng, ở trước mặt anh hình như cũng không ngóc đầu lên được.
Chiến Đình Kiêu trời sinh có loại chèn ép này, cũng có loại mị lực này.
Huống chi chuyện năm đó vốn là Lục Diệp đuối lý.
“Tôi thề, năm đó lúc tôi cự hôn, tôi căn bản không biết là anh. Nếu tôi sớm biết là anh, cho tôi trăm lá gan tôi cũng không dám.”
Ô ô ô, cho nên đại Boss, anh đừng trợn mắt nhìn được không.
Lục Diệp đứng rất lâu, cũng không chờ được câu trả lời của Chiến Đình Kiêu.
Được rồi, anh không nói câu nào, cô coi như anh ngầm chấp nhận.
Ừ, chính là như vậy.
“Vậy, nếu Chiến tiên sinh anh ngầm chấp nhận, bây giờ tôi trở về thu dọn đồ đạc.”
Lục Diệp đang muốn rời đi, nhưng cánh tay cô chợt bị Chiến Đình Kiêu bắt. Tay anh không nhỏ, lôi tay Lục Diệp làm cô hơi đau.
Lục Diệp có chút chột dạ, cô dè dặt hỏi “Anh, anh làm gì…..”
Chiến Đình Kiêu dần dần ép tới gần Lục Diệp, trầm giọng hỏi “Vì người đàn ông kia?”
Một vấn đề không có phạm vi, làm cho Lục Diệp ngơ ngác.
⬅ Trước Tiếp ➡