“Diệp Tử, em không giới thiệu một chút với anh sao?” Bạch Dã Đồng cũng có chút không bình tĩnh, Từ nhỏ anh và Diệp Tử là thanh mãi trúc mã, bây giờ lại ân cần hỏi han một đứa bé, nhưng nó lại chế giễu làm như không thấy anh, thậm chí căn bản không có ý muốn giải thích…. “Nó…sẽ không phải là Giang..”
“Hữu Hữu, hóa ra con ở đây.”
Bạch Dã Đồng nói được một nửa, Chiến Đình Kiêu liền ở một bên ra sân. Anh không nhanh không chậm đi tới chỗ này, hình như quanh thân mang một cơn lốc.
Chiến Đình Kiêu không chỉ có nhan sắc nghịch thiên, ngay cả lúc đi bộ cũng giống như đi trên sân khấu, tùy tiện một động tác liền có thể trở thành phong cảnh.
Anh cực kỳ tự nhiên đi đến bên người bánh bao nhỏ, anh xoa đầu bánh bao nhỏ, sau đó cực kỳ tự nhiên ngồi bên cạnh Lục Diệp. Không, không phải là ngồi, mà là chen.
Lục Diệp thấy đại boss tới, cũng chỉ có thể dịch chuyển vào trong, Nhưng Chiến Đình Kiêu giống như cố ý, cái tay kia mặc dù giống như cưng chiều khẽ vuốt an ủi Hữu Hữu, nhưng cơ hồ ngồi một vị trí lớn bên người Lục Diệp.
Khóe miệng Lục Diệp co quắp.
Đại Boss, cái mông của anh rất lớn sao?
“Cái đó…” Lục Diệp đang muốn giải thích với Bạch Dã Đồng.
Lại nghe thấy đại Boss bên cạnh mở miệng “Hữu Hữu thấy em lén ra khỏi nhà, quả thật rất lo lắng cho em.”
Bạch Dã Đồng nghe đến chỗ này, thần sắc ngưng lại.
Lời nói của Chiến Đình Kiêu rất mập mờ, Lục Diệp nghe là chuyện bình thường, nhưng người khác nghe được đủ để cho họ hiểu lầm.
Lén ra khỏi nhà…Giống như bọn họ là người một nhà vậy.
Rất nhanh Bạch Dã Đồng liền kịp phản ứng, cười một cái nói “Anh là Chiến tiên sinh sao? Diệp Tử từng đề cập anh với tôi.”
Thật ra Lục Diệp căn bản không đề cập tới anh, mặc dù hai người vằ ăn cơm vừa trò chuyện rất vui, nhưng cũng ít nói chuyện gần đây. Lục Diệp còn chưa quên Chiến Đình Kiêu mang cho cô bóng ma trong lòng, sao cô có thể đem sợ hãi của mình ra nói, sao cô có thể lấy chuyện mất mặt ra mà nói.
“A? Em có nói qua sao?” Mặt Lục Diệp đầy khó hiểu.
Cô càng như vậy, thì càng nói ra thân phân Chiến Đình Kiêu không quan trọng. Bạch Dã Đồng rất hài lòng với biểu hiện của Lục Diệp, liền cưng chiều nói với Lục Diệp “ Đúng, đúng, em chưa từng nói. Em cũng chỉ nói một chút, chẳng qua là anh ấn tượng tương đối sâu mà thôi.”
Từ khi Chiến Đình Kiêu đi qua, cũng đã chuẩn bị xong có một trận đánh ác liệt. Chẳng qua anh không nghĩ tới, Bạch Dã Đồng còn trầm ổn hơn tưởng tượng, còn có chút đầu óc.
“Nói tôi cái gì? Nói xấu tôi sao?” Chiến Đình Kiêu nhún vai một cái, không sợ chút nào.
Lời này của anh giống như đang chất vấn, nhưng trong giọng nói mang theo mấy phần mập mờ cùng cưng chiều.
“Cũng không nói anh cái gì, Chiến tiên sinh, quan hệ giữa chúng tôi và anh chính là quan hệ trên trời dưới đất. Người bên ngoài nói anh thế nào, Diệp Tử liền nói anh như thế.”
Nếu không anh còn muốn thế nào?
Chiến Đình Kiêu cười khẽ, trong nụ cười có chút lạnh lẽo “Phải không? Tôi còn tưởng rằng, Diệp Tử sẽ đem chuyện tôi ở nhà cô ấy nói cho anh. Xem ra quan hệ của hai người cũng không tốt như vậy.”
Nụ cười Bạch Dã Đồng cứng lại.
Anh biết trên danh nghĩa Diệp Tử có một căn nhà sống một mình, căn nhà kia ngay cả anh cũng ít đến, Chiến Đình Kiêu lại ở đó qua đêm?
Tầm mắt Bạch Dã Đồng rơi vào trên người Lục Diệp.
Chỉ cần Lục Diệp gật đầu, anh có thể tiếp tục xuất ngoại, chúc phúc Diệp Tử, hơn nữa không trở lại. Dĩ nhiên, anh chỉ cần Diệp Tử tỏ thái độ.
2 Tràn ngập khói súng
Nhưng mà đến bây giờ Lục Diệp cũng không biết xảy ra chuyện gì, cô tự nhiên cúi đầu ăn lẩu, có khi còn đút cho bánh bao nhỏ hai cái.
Hai người đàn ông ở bên cạnh nói, cô không nghe được chữ nào.
Cho tới bây giờ Lục Diệp không phải là người trì trệ, chẳng qua cô giả ngốc mà thôi.
Bây giờ người ngồi ở bàn này, ai không phải đại lão? Cô không nghĩ mất đi người bạn tiểu Bạch, đồng thời cũng không dám đắc tội Boss. Cứ như vậy, cô cũng chỉ có thể cắm đầu ăn.
Cảm giác được tầm mắt hai người đàn ông rơi vào trên người mình, Lục Diệp ngẩng đầu, mờ mịt hỏi “Thức ăn ngon như vậy, hai người không ăn tôi có thể ăn hết a.”
Chiến Đình Kiêu và Bạch Dã Đồng liếc mắt nhìn nhau, mỗi người cầm đũa lên.
“Diệp Tử là người phụ nữ của tôi, tốt nhất anh cách xa một chút.” Tầm mắt bá đạo vô cùng, mang theo ý cảnh cáo mãnh liệt.
Bạch Dã Đồng cười khẽ, dịu dàng ấm áp trong ánh mắt cũng thêm mấy phần khiêu khích “Tôi và Diệp Tử là thanh mai trúc mã, anh có thể so sánh sao?”
“Nhưng bây giờ, tôi và cô ấy ở cùng nhau.”
“Vậy thì sao?”
Tầm mắt hai người giao nhau trên không trung, giống như mang tia chớp.
Có thể cảm giác được bầu không khí dần trở nên quái dị, Lục Diệp liền đứng dậy “Tôi ăn xong rồi, các người tiếp tục, cứ tiếp tục, tôi mang bánh bao nhỏ đi trước.”
Cô phải chạy ma.
Tiếp tục ở lại chỗ này, nhất định trở thành bia đỡ đạn.
Cô vừa mới đứng dậy, hai người đàn ông cũng giống như thương lượng xong, lập tức đứng dậy.
“Anh đưa em.”