⬅ Trước Tiếp ➡
“Cái đó….” Lục Diệp còn chưa đợi Chiến Đình Kiêu nói chuyện, da đầu liền tê dại , trong lòng bất an “Cái đó…Hôm nay tôi ký hợp đồng đó, có thể hủy bỏ không?”
Giọng nói Chiến Đình Kiêu liền trầm xuống “Tại sao?”
Lục Diệp nhắm mắt mở miệng nói “Tôi hơi hối hận..dù sao tôi và tiểu…Ách Hữu Hữu, không có quan hệ gì. Ngộ nhỡ sau này Hữu Hữu có mẹ, tôi còn như vậy, không phải để người khác hiểu lầm sao?”
Lục Diệp cảm thấy, cô nói đã đủ uyển chuyển.
Hôm nay cô ký bản hợp đồng kia, căn bản là khế ước bán thân có được không.
Sau này cô còn quay lại giới giải trí, nếu đến lúc đó không có thời gian, nếu sau này Chiến Đình Kiêu có người yêu, vậy tình cảnh của cô chẳng phải rất lúng túng?
“Chuyện này em không cần lo lắng, căn bản sẽ không xảy ra.”
Chiến Đình Kiêu đã sớm nhận định Lục Diệp. Đã như vậy, sau này sao có thể có người phụ nữ khác?
Nhưng Lục Diệp không cảm thấy như vậy.
Chiến Đình Kiêu đã biết rõ cô chính là người đã cự hôn năm đó.
Sao anh có thể không khúc mắc trong lòng.
Ban đầu cô không nể mặt anh như vậy, bây giờ Chiến Đình Kiêu nhất định cũng không để cô tốt hơn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lục Diệp liền sợ hãi.
“Chuyện sau này, sao Chiến tiên sinh có thể bảo đảm chứ?”
Nhưng mà Lục Diệp vừa nói xong, cặp mắt bức người kia liền nheo lại.
1 Ôn nhu chút
Lục Diệp thấy ánh mắt Chiến Đình Kiêu như vậy, nhất thời không biết phải làm sao.
Không sai, cô thật sự chột dạ. Ai bảo năm đó cô không có mắt như vậy, lại cự hôn…
Bây giờ thế nào, không cần nói đi?
Trầm ngâm chốc lát, Lục Diệp mới chuẩn bị giải thích, hít sâu một hơi nói “Chiến tiên sinh, tôi thừa nhận ban đầu tôi…có chút gì đó, nhưng tôi cũng là bất đắc dĩ.”
“Cô đang nói gì?”
Chiến Đình Kiêu nghe đầu óc mơ hồ, anh còn chưa nói rõ với cô, vậy mà cô đã đoán được mình muốn nói gì sao?
Nhất thời, khuôn mặt lạnh lùng của đại boss trở nên nhu hòa. Không sai, tuyệt đối nhu hòa. Ngũ quan giãn ra, lại lộ ra một tia ôn nhu. Trong lời nói của anh có an ủi, có thương tiếc đối với Lục Diệp.
Trên thực tế, Chiến Đình Kiêu biết lịch sử tình cảm của Lục Diệp, cũng chính vì như vậy, nghe nói được cô bị bất đắc dĩ, anh mới có chút thất thố.
Hình như cô rất khổ sở, anh nên ôn nhu với cô một chút.
Nghĩ tới đây, Chiến Đình Kiêu nhích gần lại Lục Diệp mấy bước, ánh mắt thâm thúy, nhu hòa hỏi “Chỉ cần em chăm sóc tốt Hữu Hữu, tôi sẽ không bạc đãi em.”
Lục Diệp nghe được giọng nói ôn nhu của đại boss liền ngạc nhiên vô cùng.
Meo meo meo!Người vừa nói chuyện thật sự là Chiến Đình Kiêu sao?
Cô chuẩn bị muốn chạy trốn, nhất thời liền từ trong cổ họng nuốt trở về. Quả thật không trách Lục Diệp nhát gan, lực uy hiếp của đại Boss quá mạnh mẽ, hơn nữa nếu Chiến Đình Kiêu muốn cô chết, cô sẽ chết rất khó coi đi…
“Được rồi, nếu không có gì, em liền đi ra ngoài trước đi.”
Gì?
Không có chuyện gì sao?
Không. Cô có chuyện, hơn nữa rất quan trọng.
“Chờ một chút, tôi….”Lục Diệp vừa mở miệng, nhưng lại không nói ra lời. Có lẽ bây giờ tâm trạng đại Boss tốt mà thôi? Ngộ nhỡ đột nhiên tâm trạng anh không tốt, vậy sau này cô còn không phải chịu khổ sao?
Hơn nữa lấy chuyện trước kia Lục Diệp làm, cô làm đại Boss không vui cũng không nhỏ đi?
Càng như vậy, trong lòng cô càng hoảng.
Nhưng chờ cô quay đầu, thấy cặp mắt lạnh lùng của Chiến Đình Kiêu, cô lại không nói ra lời.
Sao anh nhìn cô như vậy.
“Có chuyện?” Chiến Đình Kiêu cau mày, giống như rất có kiên nhẫn đợi Lục Diệp trả lời.
Lục Diệp không dám nói tiếp nữa, nếu nói ra lời kế tiếp… có thể cô sẽ bị đại Boss từ cửa sổ ném ra ngoài hay không?
Cô đứng ở đây đã làm người không vui rồi, trong khoảng thời gian Lục Diệp cúi đầu muốn nói lại thôi, trong lòng cô đã diễn ra một tuồng kịch nổi tiếng hàng năm, mà tuồng kịch này, lấy cái chết hoa lệ của chính mình làm kết cục….
Lục Diệp lập tức lắc đầu một cái, nơm nớp lo sợ nói “ Không có gì, không có gì, Chiến tiên sinh tiếp tục làm việc, ….”
Lục Diệp vừa nói vừa nhanh chóng đi ra ngoài, Lúc đóng cửa lại, cô không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Thôi, chuyện rời đi chỉ là sớm hay muộn thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡