Cùng nhau?
Vẫn là vì trả thù cô cố ý chiếm đoạt bồn cầu?
Trong lòng Lục Diệp loạn muốn chết.
Nhưng mà ánh mắt Chiến Đình Kiêu ngưng trọng, thâm thúy “Em cứ sợ tôi như vậy sao?”
Anh liếc mắt một cái liền thấy ngay cô trốn tránh.
Lục Diệp không rõ vì sao, chẳng lẽ đây là chiến thuật của đại Boss?
Vấn đề này, Lục Diệp cũng không biết trả lời thế nào, ông chủ đều hy vọng nhân viên sợ mình, nhưng cô nhìn Chiến Đình Kiêu, hình như anh cũng không có ý này, ngược lại hy vọng không sợ anh.
Mặc kệ, dù sao “Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên” (Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên: Ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, chỉ có mông ngựa là không thể đâm thủng được), Lục Diệp lập tức tươi cười nói “Bây giờ anh là ông chủ của tôi a, tôi …có chút sợ.”
Nhìn cô vì phối hợp với lời mình nói mà bày ra dáng vẻ hèn nhát, Chiến Đình Kiêu buông lỏng tay.
“Được, vậy lát nữa em đến chỗ tôi báo danh.”
Ách?
Mặt Lục Diệp hiện lên nghi vấn, nhưng Chiến Đình Kiêu đã đi ra ngoài.
Trong lòng cô lại một trận quỷ dị.
Chẳng lẽ…
Anh kêu cô đi qua, chính vì nói chuyện cự hôn đầu 5 năm trước?
Nghĩ tới đây, Lục Diệp cũng không dám đi phòng vệ sinh. Bây giờ chuyện duy nhất cô muốn làm là vội vàng thu dọn đồ đạc về nhà.
Không đúng, bây giờ nhà cô cũng không thể ở, nếu không hay là cô xuất ngoại?
Nhưng như vậy sao được. Cô xuất ngoại, sao cô trả thù đôi tra nam tiện nữ kia?
Trong lòng Lục Diệp dao động liên tục, cô luôn cảm thấy mình đã chọc ra chuyện lớn.
Nhưng mà ngay vào lúc này, bánh bao nhỏ chạy tới. Cậu thấy Lục Diệp trong hành lang, nhanh chóng chạy tới bên cạnh cô.
2 Chọc ra chuyện lớn
Sau đó giang hai cánh tay, ôm Lục Diệp.
Thấy bánh bao nhỏ như vậy, tim Lục Diệp đều mềm rồi.
“Sao cháu ở đây?”
Bánh bao nhỏ không nói gì, chẳng qua mắt đen to lanh lợi vẫn nhìn Lục Diệp.
Thấy bánh bao nhỏ, Lục Diệp không muốn đi chút nào.
Cô không phải không nhìn ra mắt bánh bao nhỏ nơm nớp lo được lo mắt, bánh bao nhỏ còn không có mẹ.
Nếu là trước kia, Lục Diệp nhất định có thể tiêu sái chạy.
Nhưng bây giờ, sau khi tới ở Chiến gia, thấy hoàn cảnh của bánh bao nhỏ, ở ngôi nhà lạnh băng không người chăm sóc, Lục Diệp quả thật không yên tâm.
Lục Diệp không chần chừ lâu, ôm bánh bao nhỏ đi tới thư phòng của Chiến Đình Kiêu.
Có bánh bao nhỏ ở đây, Chiến Đình Kiêu sẽ không trả thù cô đi?
Thấy bánh bao nhỏ, Lục Diệp cũng yên tâm một chút. Cô đi vào thư phòng của Chiến Đình Kiêu, cung kính gật đầu “Chiến tiên sinh.”
Lục Diệp không thể không cẩn trọng, quan hệ của cô và Chiến Đình Kiêu, còn có tướng mạo, thân phận địa vị…..của anh, đều tạo áp lực cho Lục Diệp.
“Không cần gọi tôi Chiến tiên sinh.”
“Được Chiến tiên sinh, Chiến tiên sinh gọi tôi tới có chuyện gì không?”
Nói giỡn, không gọi anh Chiến tiên sinh, vậy gọi là gì a?
Anh không trả lời, mà đi tới trước mặt Hữu Hữu, thấp giọng nói một câu “Hữu Hữu, con ra ngoài trước đi.”
Đôi mắt tròn vo của bánh bao nhỏ nhìn Lục Diệp, trong mắt tràn đầy không nỡ,
Vì cho cậu một câu trả lời hoàn mỹ, trong mắt Lục Diệp cũng tràn đầy không nỡ.
Cô diễn xuất có thiên phú, trong mắt viết ba chữ to “Không cần đi.”
Không biết sao bánh bao nhỏ xem không hiểu, nhìn cô không bỏ, sau đó từ từ lùi về phía sau cho đến khi lùi ra đến cửa.
Lục Diệp không thể tin. Chuyện đến lúc này, cô mới nhìn ra, hai tòa băng sơn một lớn một nhỏ, căn bản là một phe.
Nếu không chính là diễn xuất của cô, đứa bé căn bản xem không hiểu.
Sau khi bánh bao nhỏ đi ra ngoài, Lục Diệp càng không biết phải làm sao. Cô cảm thấy bầu không khí trong phòng có chút lúng túng và quỷ dị, vì vậy chỉ có thể miễn cưỡng nở nụ cười hỏi “Chiến tiên sinh, có gì dặn dò sao?”