"Trứng gà nguội rồi."
Kiều Lương mỉm cười lấy ra que thử nhiệt độ, nhẹ nhàng đâm vào món trứng chiên trong đĩa của Hoàng Phủ Quyết, "Anh Hoàng Phủ, mời xem, bốn mươi độ là nhiệt độ thích hợp nhất cho dạ dày, vừa đúng luôn."
Dùng phương thức tổng tài bá đạo trêu chọc em gái (4).
Hoàng Phủ Quyết ung dung nhướn mày: “Đáng tiếc, cái nĩa của anh đã phá hỏng sự hoàn chỉnh của nó rồi”.
Cam Viện mất hết kiên nhẫn, thở dài một hơi, lập tức lấn người tới:
“Tôi thấy, tôi nên chờ anh ăn sáng xong rồi trở lại!”.
Còn có thể vui vẻ bàn bạc về tiến độ quay chụp được hay không, ăn sáng thôi mà, vị này rõ ràng đang nhặt xương trong trứng, với cách thức xoi mói này thì phải đến lúc nào mới xong?
Không đợi cô ngồi dậy, người đàn ông đã đưa bàn tay phải ra, chụp lên mu bàn tay trái của cô, lúc mở miệng, giọng nói cũng biến từ cái vẻ kiêu ngạo lúc đối mặt với Kiều Lương thành…mềm mại dịu dàng:
“Ngoan, ngồi xuống, đừng nóng giận!”.
Cánh tay lập tức nổi lên một lớp da gà, Cam Viện ngước mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Quyết ở đối diện, trong khoảnh khắc đã tưởng mình nghe lầm.
Một giây sau, cô hồi phục tinh thần lại.
Cô muốn rút tay mình lại, bàn tay của đối phương lại làm như vô ý, lại vừa hay bóp lại cổ tay cô, không làm cô đau, nhưng có thể giữ chặt bàn tay cô.
Nếu như cô không kiên trì thì có lẽ bàn đồ ăn sáng này đã lật đổ trên mặt đất rồi.
Ánh mắt Kiều Lương liếc qua bàn tay Hoàng Phủ Quyết đang đè lên bàn tay Cam Viện, rồi đưa tay ra cầm đĩa của anh:
“Để tôi làm lại một lần nữa giúp anh”.
Cái đĩa ở dưới cánh tay Hoàng Phủ Quyết, trừ khi anh thu cánh tay lại, Kiều Lương mới có thể bưng đĩa đi, trông như thỏa hiệp, cũng là giải vây, khiến Hoàng Phủ Quyết buông Cam Viện ra.
Nhưng mà đáng tiếc, Hoàng Phủ Quyết không cho anh ta cơ hội, người ngồi tại chỗ, tay cầm tay Cam Viện, bất động như núi Thái Sơn.
“Không cần, tôi không muốn Viện Viện không vui”.
Viện?
Viện Viện?
“Khụ khụ!”.
Will suýt chút nữa bị nước bọt của mình làm sặc chết, cái vị trước mắt này, thật là công tước lạnh lẽo ít nói, xem phụ nữ như không có gì nhà mình đó sao?
Đối diện, Cam Viện cũng cứng đờ người, cô dùng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ nhìn chăm chú vào Hoàng Phủ Quyết.
Quý ngài công tước, anh buồn nôn như thế, người nhà anh có biết không?
Kiều Lương bưng đĩa, mở miệng cười:
“Tôi nghĩ, Tiểu Viện chắc sẽ không ngại, tôn chỉ của khách sạn chúng tôi chính là cung cấp dịch vụ tốt nhất cho quý khách, bất kể là Tiểu Viện, hay là tôi thì cũng đều sẽ thượng tôn tôn chỉ này, tôi đổi nó giúp anh nhé!?”.
Cái từ “chúng tôi” dễ dàng kéo gần khoảng cách giữa anh ta và Cam Viện, đá Hoàng Phủ Quyết sang một phạm vi khác.
“Chúng tôi” là đồng nghiệp rất gần gũi với nhau, còn anh à, chỉ là khách mà thôi.
“Hiện tại, Viện Viện là khách quý của tôi”.
Hoàng Phủ Quyết phản kích một cách đẹp mắt, thành công bác bỏ sự công kích của đối phương.
Cam Viện là khách quý của anh, anh là khách của Kiều Lương, thành công kéo Cam Viện về doanh trận của anh.
Cam Viện chửi tục trong lòng, cuộc chiến tranh của hai vị này, đừng kéo cô vào có được không?
Nếu còn tiếp tục như thế này nữa, bữa sáng này ăn đến sáng ngày mai luôn mất.
Cô ngồi trở lại ghế, đưa tay trái lên cầm cái nĩa, làm tư thế chuẩn bị ăn.
“Kiều Lương, nếu quý ngài Hoàng Phủ không ngại thì đừng đổi nữa, anh có thể giúp chúng tôi chuẩn bị nước trà không!?”.
Cô biết suy nghĩ của Kiều Lương, nhưng cũng không muốn đối phương vì cô mà trêu chọc đến Hoàng Phủ Quyết, bất kể Kiều Lương có thân phận gì thì cái người trước mắt này cũng không phải là người mà anh ta có thể đắc tội được, vũng bùn này…anh ta không cần phải lội.
Giữa anh ta và cô vốn dĩ chỉ là đồng nghiệp mà thôi, Cam Viện cũng không muốn vì Hoàng Phủ Quyết mà rút ngắn khoảng cách với Kiều Lương.
“Được”.
Kiều Lương nhẹ nhàng gật đầu, buông cái tay cầm đĩa ra, xoay người đi.
Liếc mắt nhìn bàn tay người đàn ông vẫn phủ lên mu bàn tay mình, Cam Viện đè nén sự tức giận:
“Sờ đủ chưa?”.
Dùng phương thức tổng tài bá đạo trêu chọc em gái (5).
“Vẫn chưa”.
Rõ ràng là hai chữ vô liêm sỉ, nhưng thốt lên từ miệng anh thì vẫn có thể hình dung bằng cái từ “ưu nhã”.
Nói xong, ngón tay người đàn ông hơi cong lại, vói vào trong lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng mơn trớn.
Tư thế đó, tự nhiên mà vô cùng thân mật, như cử chỉ mờ ám giữa tình nhân với nhau.
Lòng bàn tay và lòng bàn tay chạm nhau, một cảm giác tê dại khác thường như một dòng điện lan ra từ nơi tiếp xúc…
Cô đưa tay lên, hất tay anh ra, cầm dao ăn.
Trong lòng cô âm thầm quyết định, nếu người này dám…tái phạm nữa, cô sẽ cầm con dao trong tay đâm lên mu bàn tay của anh.
Hoàng Phủ Quyết không tiếp tục nữa, rút tay về, cầm dụng cụ ăn của mình.
“Vé máy bay đi lúc nào?”. Cam Viện cầm dụng cụ ăn hỏi.
Đối diện, Hoàng Phủ Quyết bình tĩnh cắt trứng gà trong đĩa.
“Lúc ăn cơm không nên nói, không tốt cho dạ dày”.