⬅ Trước Tiếp ➡
Cam Viện lần này coi như đã được lĩnh hội câu nói này rồi.
Bị người khác chiếm tiện nghi, cô tự nhiên cũng không cam lòng yếu thế.
“Ngài Công tước đây còn không biết hôn thì những chuyện khác cũng khó mà trông mong được rồi.”
Đôi mắt xanh lam của người đàn ông nheo lại đầy nguy hiểm: “Nếu em nghĩ thế thì hay là thử một chút xem?”
Cô khinh thường nói: “Tôi không có hứng thú với những người đàn ông đến kỹ năng hôn cũng kém.”
Trợ lý Will vừa mới bước ra đã nghe thấy cuộc nói chuyện gay gắt giữa hai người, trong lòng anh ta đang vô cùng chán nản vì mình đã xuất hiện không đúng lúc, nhưng lúc này muốn lui xuống cũng muộn rồi nên đành cắn răng bất đắc dĩ bước tới, đặt nước uống và vài món điểm tâm đã chuẩn bị xong xuống trước mặt Cam Viện.
“Cô Cam, trà của cô đây.”
Khi tiếng chuông cửa vang lên, trợ lý Will lập tức thở phào nhẹ nhõm như được ân xá, vội vàng chạy tới mở cửa.
Những người giao đồ ăn đang đẩy xe thức ăn tới, Kiều Lương mặc đồng phục của nhà hàng khách sạn bước vào, theo sau đó là hai người giao đồ ăn đi lên sân thượng.
“Đầu bếp số hai Kiều Lương vì hai vị mà phục vụ.” Đứng ở bên cạnh bàn, Kiều Lương cười nói: “Bữa sáng của ngài Hoàng Phủ có yêu cầu gì không? Anh muốn trứng gà chín mấy phần vậy?”
Kiều Lương?
Cam Viện quay mặt lại đầy nghi ngờ, phục vụ đồ ăn cho phòng tổng thống đều do đầu bếp chính đảm nhiệm, sao người này lại tới đây vậy?
Hoàng Phủ Quyết và Cam Viện đồng thời quay mặt lại, Kiều Lương mỉm cười và gật đầu với Hoàng Phủ Quyết, sau đó mỉm cười với cô rồi lại nháy mắt một cái.
“Tiểu Viện thích chín bảy phần, cái đó thì tôi biết rồi.”
Nhìn lướt qua thẻ làm việc trên ngực Kiều Lương, Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt hỏi:
“Đầu bếp thứ hai mà cũng có thể phục vụ cho phòng tổng thống sao?”
Trong câu nói này, anh nhìn chăm chú Cam Viện hỏi, thái độ của anh căn bản là không muốn nói chuyện với Kiều Lương.
“Anh Hoàng Phủ, tôi rất xin lỗi. Đầu bếp chính của chúng tôi hôm nay không được khoẻ nên tôi tạm thời thay thế ông ấy phục vụ cho anh.”
Chế độ tán tỉnh của tổng tài bá đạo (3)
"Nếu anh khăng khăng muốn đầu bếp trưởng làm thì chỉ có thể đợi anh ấy đi vệ sinh xong. Đương nhiên, tôi muốn nhắc nhở anh rằng anh ấy có thể sẽ còn đi vệ sinh trong quá trình phục vụ." Kiều Lương nhếch môi cười thật tươi: "Nếu như anh Hoàng Phủ không để ý thì bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho đầu bếp trưởng đang trong nhà vệ sinh."
Cam Viện không nhịn được, cười khẽ một tiếng.
Với thói quen thích sạch sẽ thì e rằng anh ta không ăn nổi bữa sáng nữa nhỉ?
"Không cần." Hoàng Phủ Quyết ngước mắt lên nhìn gương mặt của Kiều Lương: "Chín sáu phần, tôi và cô ấy giống nhau."
Anh là khách hàng, anh có thể quyết định quy tắc, mặc dù anh cũng thích ăn chín bảy phần giống cô.
Kiểu Lương nhún vai một cái: "Còn bánh mì thì sao? Anh thích ăn cháy hay không cháy."
"Giữa hai cái ý."
"Thế còn trà?"
"30% trà Ấn Độ, 40% trà Tích Lan và 30% trà Kenya."
...
Yêu cầu này có thể nói là quá kén chọn.
"Không thành vấn đề."
Kiều Lương mỉm cười quay sang Cam Viện, anh ta chưa kịp mở miệng hỏi thì Hoàng Phủ Quyết đã nói thêm.
"Cô ấy giống tôi."
"Được, anh chờ một chút."
Kiều Lương đến bên xe đồ ăn, hai trợ lý đã chuẩn bị xong nguyên liệu và bếp nấu, anh ta vừa đứng trước bếp nấu thì giọng Hoàng Phủ Quyết lại vang lên.
"Tôi không thích mùi dầu mỡ."
Nếu đã phục vụ tại phòng thì tất nhiên bếp nấu cũng phải thượng hạng, chẳng qua chỉ là một bữa sáng thôi, lại có mùi dầu mỡ ở đâu chứ?
Câu này chẳng qua là không muốn người này ở trước mặt làm anh chướng mắt thôi.
Đương nhiên Will biết rõ suy nghĩ của anh nhà mình, anh ta lập tức bước tới: "Phiền mấy anh ra bên ngoài làm được không?"
"Không thành vấn đề." Kiều Lương khoát tay với hai trợ lý: "Đem đồ ra ngoài đi."
Ở khách sạn, khách hàng chính là thượng đế, chưa kể anh còn là người bao trọn toàn bộ tầng thượng hạng, đương nhiên không thể đắc tội được.
Hai trợ lý thầm than trong lòng rằng Hoàng Phủ Quyết thật khó phục vụ, nhưng trên mặt họ không dám lộ ra chút gì, đành phải đẩy hai chiếc xe đồ ăn ra khỏi sân thượng.
Cam Viện thu lại ánh mắt, nghiêm mặt nói: "Chuyện quay chụp lần này cần khoảng bao nhiêu ngày?"
Cô đến đây để bàn công việc và cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với anh.
"Nếu suôn sẻ thì mất trên dưới một tuần." Hoàng Phủ Quyết nhận khăn từ trợ lý rồi lau ngón tay, "Hộ chiếu còn cần dùng cho một số việc liên quan nên tạm thời vẫn phải giữ ở chỗ tôi."
Không đợi cô mở miệng, anh đã từ chối yêu cầu mà cô định nói.
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng, Kiều Lương đi đến cầm theo một cái khay tới và lần lượt đặt hai món ăn sáng lên trước mặt họ.
Trứng gà chiên chín bảy phần kết hợp với các loại rau củ quả được cắt tạo hình hoa trông thật bắt mắt, nhìn qua đã thấy thèm
Ngược đời, người nào đó đúng là một cao thủ khó chiều!
"Đổi đi." Hoàng Phủ Quyết liếc qua đĩa thức ăn trước mặt, "Tôi không thích bị dính nước trái cây vào tay."
Vỏ cam trên đĩa chỉ cắt đôi tạo thành hình bông hồng xinh xắn, không chỉ đẹp mắt mà còn dễ ăn.
Kiều Lương không nóng không lạnh gật đầu, "Thật xin lỗi, tôi lập tức đổi cho anh."
Vì vậy mà cái đĩa được mang đi, một lát sau quay lại, vỏ cam được bóc sạch hoàn toàn, còn kèm theo một chiếc nĩa nhỏ xinh cắm vào, tuyệt đối không làm bẩn tay.
Người đàn ông thậm chí không liếc cái đĩa đến một lần.
⬅ Trước Tiếp ➡