Lúc Cam Viện từ trong phòng đi ra, Cam Đường đã chuẩn bị xong.
Cậu nhóc đã thay một bộ quần áo, áo sơ mi màu trắng, tây trang nhỏ màu xám, nơ nhỏ trên cổ màu đen, dáng vẻ ưu nhã thân sĩ.
So sánh với con trai ăn mặc chính thức, trên người Cam Viện chỉ mặc một bộ đồ tùy ý ở nhà —— áo thun lớn rộng thùng thình, quần vận động màu xám, hoàn toàn là cảm giác sau khi ăn xong tản bộ.
“Mommy.” Trong giọng cậu nhóc có chút bất mãn, “Mẹ quá tùy tiện!”
Cam Viện lắc mái tóc dài còn hơi ướt, “Cũng không phải đi làm quen, trang điểm xinh đẹp như vậy làm gì?”
Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa đã vang lên.
“Tới đây!”
Cam Đường chạy chậm qua đi mở cửa.
“Từ từ!”
Thời điểm Cam Viện muốn ngăn cản đã chậm, Cam Đường đã đẩy cửa phòng trộm ra.
Nhìn thấy Hoàng Phủ đứng ở ngoài cửa, cậu nhóc kinh ngạc gọi ra tiếng, “Chú Hoàng Phủ!”
Từ trên đỉnh đầu cậu nhóc, anh thấy Cam Viện cầm lược đứng ở trong phòng khách, Hoàng Phủ thu hồi ánh mắt.
“Tôi có thể đi vào không?”
“Đương nhiên có thể, mời vào!” Cậu nhóc lễ phép tránh khỏi vị trí vào cửa, dẫn Hoàng Phủ đi vào phòng khách, “Con giúp hai người giới thiệu.”
c
Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (31)
“Không cần giới thiệu, chúng tôi đã biết nhau từ trước.” Hoàng Phủ Quyết bước đến trước mặt Cam Viện, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, “Đúng không, Cam Viện?”
Anh cắn răng, nhấn mạnh hai chữ “từ trước”, hơn nữa anh cũng không gọi cô là chủ quản Cam mà gọi thẳng tên cô.
Cam Viện cảm nhận được anh đã thay đổi, nhưng cô lại làm bộ như không nghe hiểu chuyện gì.
“Không sai.” - cô đưa tay nắm vai con trai, “Đây là Hoàng Phủ tiên sinh, khách quý của khách sạn chúng ta, cho nên…… con phải gọi là Hoàng Phủ tiên sinh chứ không phải chú Hoàng Phủ.”
Anh cố ý gần gũi, cô cố tình xa lánh.
“Không sao cả.” Hoàng Phủ Quyết mỉm cười nói, “Tôi thích Tiểu Đường gọi tôi như vậy.”
Anh thích nhưng cô không thích!
Lúc này, trợ lý đóng cửa lại, bước đến và đặt các món quà trong tay lên bàn trà. “Đây là quà tiên sinh mua cho hai người.”
Trong các túi đồ lớn có đồ chơi của Cam Đường và cả quần áo cho Cam Viện.
“Cháu cảm ơn.” Cam Đường lễ phép nói lời cảm ơn.
Cam Viện liếc mắt nhìn rồi nói, “Có làm mới có ăn. Cảm phiền Hoàng Phủ tiên sinh mang quà về.”
“Tay không đến chơi nhà người khác là bất lịch sự.” Hoàng Phủ Quyết bình tĩnh, nhìn thẳng vào ánh mắt cô, “Nếu cô không thích, có thể ném chúng đi.”
Cam Viện nhún vai, “Vậy thì phiền Hoàng Phủ tiên sinh lúc rời khỏi đây tiện tay ném chúng đi giúp tôi.”
Mí mắt trợ lý giật mạnh, đây là lần đầu tiên tiên sinh nhà anh ta mua quà cho cô gái khác ngoài người thân đấy, vậy mà vị này lại không nể mặt như vậy sao?
Trợ lý lo lắng nhìn về phía Hoàng Phủ Quyết, sau lưng anh ta bắt đầu cảm thấy lạnh.
Xong rồi, với tính khí của vị này, chắc chắn sẽ nổi giận một trận!!!
Hoàng Phủ Quyết hít một hơi thật sâu, hàng lông mày xinh đẹp từ từ nhăn lại, anh chưa nổi giận nhưng cảm xúc đang bùng phát.
Cơ thể người đàn ông đột nhiên phóng ra khí tức uy nghiêm, không khí trong phòng khách dường như đang ngừng lại.
“Chú Hoàng Phủ đừng bận tâm, mommy đang đùa chú thôi.”
Giọng nói Cam Đường vang lên, âm thanh trẻ con, non nớt phá tan không khí lạnh băng.
Nghe thấy giọng nói của cậu bé, Cam Viện mới nhận ra bản thân thất thế, lập tức mỉm cười, “Hoàng Phủ tiên sinh nhất định sẽ không để ý đâu nhỉ?”
Hoàng Phủ Quyết cũng thả lỏng, “Tôi thích khiếu hài hước của cô.”
Cam Viện âm thầm bĩu môi, “Vậy chúng ta đi thôi!”
Vốn dĩ cô định sấy khô tóc, nhưng bây giờ cô chỉ muốn đuổi vị này ra khỏi nhà ngay lập tức.
“Thời gian còn sớm, không cần vội.” Hoàng Phủ Quyết không chút khách khí mà ngồi xuống ghế sô pha, sau đó nghiêm mặt nói, “Chúng ta đến nhà hàng phải ăn mặc nghiêm chỉnh.”
Trước kia không phát hiện, da mặt vị này lại dày như thế.
“Vậy mời Hoàng Phủ tiên sinh cứ từ từ ngồi chờ!”
Cô xoay người đi trở lại phòng ngủ, cầm máy sấy tóc sấy vài cái, rồi mở tủ nhìn quần áo bên trong, Cam Viện nở nụ cười nham hiểm.
‘Nghiêm chỉnh đúng không? Được! Tôi sẽ đổi bộ đồ nghiêm chỉnh nhất.’
Cô lấy từ trong tủ ra một vài món đồ mặc vào người, liếc mắt nhìn bản thân trong gương một cái sau đó kéo ngăn tủ lấy ra chiếc kính dự phòng đeo lên mặt. Cô bước nhanh trở lại phòng khách.
Nhìn hoàn cảnh hiện tại liền biết Hoàng Phủ Quyết đến đây chắc chắn không có ý tốt, để anh ở một mình với con trai, Cam Viện thực sự có chút lo lắng.
Trước mặt Hoàng Phủ Quyết là một chén nước, Cam Đường ngồi trên sô pha đối diện anh, cũng không biết hai người đang nói chuyện gì, dường như rất vui vẻ.
Khi Cam Viện bước đến, anh đang cúi người để giúp cậu bé nhặt sợi tóc nhỏ trên vai.
Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Hoàng Phủ Quyết nhàn nhạt lên tiếng: “Tiểu Đường, tại sao… không thấy ba cháu đâu?”
……
……
Con trai “gài bẫy mẹ” (1)