⬅ Trước Tiếp ➡
Làm bộ không tìm thấy hộ chiếu, ít nhất có thể kéo dài một chút chuyện xuất ngoại.
“Ở trong tui da dưới cùng trong két sắt của mommy.”
Cam Viện bất đắc dĩ trợn trắng mắt nhìn đứa con trai luôn lấy làm tự hào, cái vật nhỏ này chuyên môn tới “Hố mẹ” à?
“Vậy à?”
Cô cố ý giả bộ hồ đồ.
Cậu nhóc cõng cặp sách chạy vào buồng trong, cô mới vừa thay xong giày, cậu nhóc đã giơ lên một cái túi giấy ra.
“Mẹ xem.”
Cô không cần xem cũng biết, bên trong trừ hộ chiếu hai người, còn có giấy khai sinh của Cam Đường, món đồ quan trọng như thế, sao cô đánh mất thật được?
“Mommy quả nhiên là già rồi, trí nhớ rõ ràng xuống thấp.” Cô tự giễu một câu, “Con đi thay quần áo chuẩn bị một chút, mommy đi tắm rửa một cái.”
Nội y bị làm ướt lúc trước còn chưa thay, dính vào trên người cũng không thoải mái, đồng phục định chế trên người thơm ngào ngạt khiến cô cũng có chút chịu không nổi, chuyện mấu chốt nhất trước mắt đương nhiên là tắm rửa.
“Vâng.”
Cậu nhóc cõng cặp sách đi vào phòng mình, Cam Viện đi vào phòng vệ sinh trong phòng ngủ, xõa tung mái tóc dài, cởi quần áo ra đứng ở dưới vòi hoa sen.
Nước ấm xóa tan mỏi mệt trên người, trong phòng tắm mờ mịt hơi nước, trước mắt cô lại một lần nữa hiện ra gương mặt Hoàng Phủ.
Tiếng người đàn ông lại vọng ở bên tai, “Vào đêm 6 năm trước, có phải cô không?”
Còn tưởng rằng chuyện 6 năm trước anh sớm đã quên không còn một mảnh, không ngờ anh còn nhớ rõ.
Giơ tay lau sạch nước trên mặt, lau sạch gương mặt người đàn ông trước mắt, cô lấy dầu gội xoa lên tóc, lại lấy sữa tắm.
Tay lau bọt biển trên vai, ngón tay cọ qua làn da trên vai thô ráp, cô dừng động tác, giơ tay lau sạch hơi nước trên tường kính.
Trên mặt kính chiếu ra rõ bóng người cô, trơn bóng mà xinh đẹp bối, trên vai phải có một vết sẹo rõ ràng, như một nét bút hỏng trên bức tranh vẽ hoàn mỹ.
Vết sẹo kia đã tồn tại mấy năm, ở giữa đại khái có một hình tròn lớn bằng đồng tiền xu, bốn phía còn có dấu vết nhỏ.
Tuy đã trải qua chút thời đại, nhìn qua vẫn nhìn thấy ghê người, không khó tưởng tượng vết thương năm đó tất nhiên không nhẹ.
Dòng nước từng chút xối đi bọt biển trên người cô, theo bờ lưng xinh đẹp chảy xuống, tiếp cận trên vị trí xương cụt, một hình xăm đóa mạn châu sa hoa yêu dã, đỏ tươi như máu.
Tầm mắt đảo qua dấu đỏ tươi kia, Cam Viện nhăn đôi mày đẹp, giơ tay tắt vòi hoa sen, kéo khăn tắm xuống bao lấy thân thể.
Vết sẹo cũng thế, hình xăm cũng thế, toàn bộ đều bị cô che ở dưới khăn tắm.
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (30)
Trong phòng tổng thống, phòng làm việc.
Hoàng Phủ ngồi ở trước bàn, văn kiện trước mặt mở ra, mắt anh nhìn chăm chú vào văn kiện, tiêu điểm lại không ở trên văn kiện.
Cho đến lúc cửa phòng bị gõ vang, anh mới hồi phục tinh thần.
Trợ lý thật cẩn thận đẩy cửa phòng làm việc, “Tiên sinh, thầy xăm mình đã mời tới.”
Hoàng Phủ nhẹ nhàng gật đầu, trợ lý rời khỏi cửa một lát sau mang theo một thầy xăm mình đi vào.
Thầy xăm mình lần đầu tiên đến loại địa phương này, sớm đã bị dáng vẻ Hoàng Phủ dọa sợ, ngồi ở trên ghế trợ lý kéo tới, giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ co quắp.
“Hoàng Phủ tiên sinh muốn xăm sao?”
Hoàng Phủ dựa vào trên lưng ghế, “Tôi muốn hỏi anh mấy vấn đề.”
“Mời ngài hỏi.”
“Hình xăm có thể tẩy được không?”
“Trên lý luận là có thể, cách bỏ hình xăm có rất nhiều, cách tốt nhất là dùng laser để xóa.”
“Sau khi xóa đi có khác gì với làn da ban đầu không?”
“Nếu hình xăm lúc trước dùng màu kém, hoặc là diện tích tương đối nhỏ, hẳn là không rõ ràng thì hoàn toàn vẫn không thể giống hệt màu da ban đầu, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có một ít dấu vết. Nếu Hoàng Phủ tiên sinh hiểu rõ tẩy hình xăm, cuối cùng vẫn nên ra bệnh viện thẩm mỹ nước ngoài nhìn xem, hoặc là bọn họ có lời đề nghị tốt hơn.”
Hoàng Phủ gật đầu, nhẹ nhàng ra hiệu với trợ lý, trợ lý lập tức đưa thầy xăm xăm mình kia ra ngoài phòng làm việc của anh.
Một lát sau, trợ lý trở về lần nữa, đặt một cái mắt kính phẳng lên trên bàn bàn.
“Đây là thứ phát hiện ở trong phòng tắm.”
Hoàng Phủ nhìn mắt kính trong góc bàn kia, duỗi tay cầm mắt kính lại đây đưa đến trước mắt, cảnh trong thấu không biến hóa —— đây là một cái kính không độ.
Trong lúc Hoàng Phủ xem mắt kính, trợ lý cũng đưa từng tập tài liệu chỉnh tề trong tay lại đây.
“Đây là tờ mẫu đăng ký của Cam Đường ngài muốn.”
Trên bảng biểu, tinh tường viết tư liệu Cam Đường.
Tên họ: Cam Đường, quốc tịch: Nước……
Tầm mắt dừng ngày sinh, đôi mắt lam của Hoàng Phủ híp lại.
Ngày 10 tháng 8?
Chiếu theo suy đoán ngày, thời gian mang thai hẳn là vào tháng mười một năm trước đó, thời gian vừa khớp.
Ngón tay giữ chặt tập tài liệu trên bàn, Hoàng Phủ cẩn thận nhớ lại những gì đã trải qua khi gặp Cam Viện…… Đôi mắt lam càng thêm thâm trầm.
“Cam Viện! Cam Đường?”
Đôi môi mỏng của anh khép mở, chậm rãi đọc tên cô và con trao, sau đó, người đàn ông đột nhiên đứng lên.
“Chuẩn bị một chút, tôi tự mình đi đón mẹ con hai người.”
……
……
⬅ Trước Tiếp ➡