⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô nói đi?”
Mặc một bộ quần áo như vậy tiếp, bị ai nhìn thấy cũng rất mất mặt, quan trọng nhất là, về văn phòng bị con trai nhìn thấy, nhóc con chắc chắn sẽ sinh nghi, cô không có cách nào cho cậu bé một lời giải thích hợp lý.
Đang lo không đổi được quần áo, vị này chủ động đưa tới cửa, sao cô có thể không cảm kích?
Lưu Sướng sớm đã bị cô dọa ngốc, giờ mới ý thức được ý đồ chân chính của cô, tuy trong lòng không tình nguyện, lại vẫn run run rẩy rẩy cởi bỏ cúc áo, cởi áo khoác ra đưa đến trước mặt Cam Viện.
Duỗi tay tiếp nhận áo khoác cô ta, Cam Viện hơi nhướng mày.
“Còn lại muốn tôi hỗ trợ?”
Lưu Sướng bất đắc dĩ, đành phải lại cởi nốt áo sơmi và váy, Cam Viện không khách khí tiếp nhận đồ mặc lên trên người, quét một cái đến ngực cô ta, không khỏi bật cười ra tiếng.
“Nhét nhiều nước vào túi thế, không sợ dò nước sao?”
Mặt Lưu Sướng lập tức chuyển thành màu đỏ bừng, dáng người cô ta cao gầy mảnh khảnh, lại cố tình là người ngực phẳng, vì hiện ra dáng người đẹp, áo ngực đều dày và nhét túi nước vào.
Đối diện với gương cầm quần áo sửa sang lại xong xuôi, Cam Viện nhìn mình trong gương, hơi nhướng mày, trên quần áo có rõ ràng có mùi nước hoa, cô có chút không quá quen.
Cam Viện quen thói giơ tay muốn đẩy mắt kính, lúc này mới chú ý tới trên mặt trống không —— mắt kính trước đó đã bị Hoàng Phủ gỡ xuống, nằm ở trong nhà vệ sinh chỗ anh.
Nghĩ đến người đàn ông kia, Cam Viện lại lần nữa nhíu mày, quay mặt đi, nhìn Lưu Sướng đang lấy tay che ngực, vẻ mặt vô thố, trong mắt cô hiện lên vẻ sắc bén, “Hiện tại, mặc xong quần áo rồi đi kiện tôi đi!”
Lưu Sướng ngẩn ra, sau đó vội vàng xua tay, “Cam chủ quản yên tâm, tôi…… Tôi chắc chắn sẽ không làm!”
Cam Viện đi lên trước, “Tôi nói cho cô!”
Lưu Sướng mang vẻ mặt khó hiểu mà nhìn cô, “Cô…… Bảo tôi đi?”
“Không sai!” Cam Viện xoay người đi qua kéo cửa ra, lại dừng bước chân quay mặt đi, cười với hướng Lưu Sướng, “Báo cáo ác một chút, loại chuyện này không phải cô am hiểu nhất sao? Nhớ rõ nhanh lên, lát nữa tôi còn muốn mang con trai tôi đi dạo phố.”
Chuyện lúc này, dù lớn dù nhỏ, Lưu Sướng đi cáo trạng cô, cô sẽ có thể thuận tay bỏ công việc phòng tổng thống, như vậy sẽ không cần lại hầu hạ vị đại gia kia nữa.
Hiện tại chuyện phiền toái nhất là Tiểu Đường, muốn làm cậu bé từ bỏ chuyện làm người mẫu, dường như không quá dễ dàng.
Dù sao đứa trẻ kia không dễ dỗ như những đứa trẻ khác, nếu cô không thể tìm được lý do tốt, rất dễ dàng sẽ làm cậu bé sinh ra hoài nghi.
Đi thang máy xuống tầng, một đường đi về phía văn phòng mình, cô đều ở tự hỏi thích hợp lý do.
Trở lại văn phòng, nhìn thấy Tiểu Đường ngồi ở trên sô pha đọc sách, cô nhẹ hít một hơi, một lần nữa lộ ra gương mặt tươi cười.
“Tiểu soái ca, đói bụng không?”
Thằng nhóc ngẩng mặt nhìn cô một cái, đôi lông mày nhỏ hơi hơi nhăn lại.
“Mommy, quần áo mẹ xảy ra chuyện gì?”
Cam Viện cạn lời.
Thằng nhóc tinh tường này, quả nhiên vẫn bị cậu bé nhìn ra.
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (27)
“Không phải con nói quần áo mẹ xấu sao, cho nên mẹ mặc bộ đồng phục định chế mới này.” Cam Viện xoay tại chỗ một vòng tròn, “Sao, cũng không tệ lắm nhỉ?”
Thằng nhóc nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô một cái, từ trên sô pha nhảy xuống, đi đến trước mặt cô, hít hít cái mũi.
“Đây là quần áo cô kia, con nhó rõ mùi nước hoa của cô ấy.”
Được rồi!
Đây là chỗ hỏng của con trai quá thông minh, muốn nói dối cũng rất khó.
“Bộ quần áo này ấy, kỳ thật là……”
Điện thoại trên bàn kịp thời vang lên, Cam Viện lập tức bước nhanh qua, nhấc ống nghe, trong điện thoại là giọng Lý tổng, “Cam Viện, cô lập tức đến văn phòng tôi một chuyến.”
Lưu Sướng này, hiệu suất rất nhanh.
Cam Viện tắt điện thoại, “Con trai, chờ mẹ về rồi giải thích với con.”
Một đường đi vội vào văn phòng Lý tổng, Cam Viện không nhìn thấy Lưu Sướng, chỉ thấy trợ lý Hoàng Phủ ngồi ở trên sô pha, Lý tổng đang cong eo châm trà cho đối phương.
Vị này chẳng lẽ cũng là tới làm người ác cáo trạng trước?
Cũng tốt, cùng lắm thì công việc này không làm, cũng đỡ cô lại viết báo cáo từ chức.
“Cam Viện, cô đã đến rồi!” Lý tổng xoay mặt nhìn thấy cô, lập tức cười vẫy vẫy tay về phía cô, “Tới tới tới, mau ngồi!”
Phong cách này…… Không đúng!
“Lý tổng, ngài……”
“Chuyện lúc trước, vị trợ lý tiên sinh này đã giải thích qua với tôi rồi, Hoàng Phủ tiên sinh uống nhiều quá, nhận sai người, mới coi cô trở thành người quen của anh ấy, đối phương tự mình tới xin lỗi.” Lý tổng lặng lẽ đưa mắt ra hiệu với cô, “Chút việc nhỏ này không quá đáng, cô nói…… Có phải không?”
“Cam tiểu thư.” Trợ lý cười đứng dậy, “Lúc trước tạo thành thương tổn với cô, chúng tôi vô cùng áy náy, bởi vậy…… Hoàng Phủ tiên sinh quyết định buổi tối hôm nay mời cô và con trai cô cùng ăn cơm.”
“Áy náy là được, tôi không rảnh.”
Cam Viện cũng không chuẩn bị cảm kích, mượn cơ hội này phủi sạch quan hệ cùng đối phương mới là hành vi sáng suốt.
“Trợ lý tiên sinh đừng hiểu lầm, cô ấy nói buổi tối phải tăng ca.” Lý tổng chớp chớp mắt về phía cô, mình thì cười mở miệng, “Như vậy đi, buổi tối hôm nay tôi sắp xếp người thay ca cho cô, hiện tại cô tan tầm đi chuẩn bị một chút, ăn một bữa cơm với Hoàng Phủ tiên sinh.”
Cam Viện nhíu mày, “Lý tổng……”
“Tiểu Viện!” Lý tổng đỡ lấy cánh tay cô, không cho cô cơ hội mở miệng, “Tôi biết cô luôn là người lấy công việc làm trọng, nhưng Hoàng Phủ tiên sinh có thành ý như thế, chúng ta sao có thể phụ tâm ý đối phương. Chuyện này cứ thế định đi, hôm nay cô tan tầm trước, trở về đổi quần áo, chuẩn bị.”
Trợ lý cười mở miệng, “Vậy…… Một giờ sau, tôi đi đón hai vị.”
“Được, không thành vấn đề.”
Không đợi Cam Viện mở miệng, Lý tổng đã cướp lời thay cô đồng ý, lại một đường cười đưa theo đối phương ra cửa.
Cam Viện nhìn trợ lý đi xa dần, chỉ đành mang vẻ mặt bất đắc dĩ, “Lý tổng, buổi tối tôi có việc thật.”
“Cam Viện!” Lý tổng mang vẻ mặt đau khổ xoay người, “Tôi biết, chuyện này cô chịu thiệt, nhưng vị kia thật sự không phải chúng ta đắc tội được, coi như tôi xin cô, chỉ cần cô hầu hạ cho tốt vị đại gia này, tôi lập tức để cô chuyên -phụ trách việc phòng tổng thống, thế nào?”
⬅ Trước Tiếp ➡