Cam Viện cắn răng, “Nếu anh từ chối, tôi sẽ nói cho toàn thế giới, anh muốn cưỡng gian tôi!”
Uy hiếp anh ư?
Đôi mắt lam hơi híp, sắc mặt Hoàng Phủ càng thêm âm trầm.
“Tùy cô!”
Tên khốn này, Cam Viện cắn nát răng.
“Được, chờ xem!”
Xoay người, cô đi nhanh nhằm về phía ngoài cửa.
“Cam tiểu thư!” Trợ lý vội vàng đuổi qua đây, vào trước lúc cô đi ra ngoài cửa ngăn cô lại, “Cam tiểu thư, chuyện vừa rồi vô cùng có lỗi, tôi thay Công tước tiên sinh xin lỗi cô, nếu cô cảm thấy số tiền trên chi phiếu quá thấp, chúng ta có thể thương lượng lại…… Còn câu cô nói vừa rồi, tôi đề nghị cô đừng làm như vậy, bởi vì như vậy không có bất cứ chỗ tốt nào với cô…… Hẳn là cô rất rõ ràng, không có bất cứ chứng cứ gì, truyền thông sẽ không tin cô. Tôi nghĩ, Công tước tiên sinh chỉ là nhất thời xúc động, Cam tiểu thư…… Mong cô tha thứ cho anh ấy lúc này nhé?”
Lời này, nghe có ý khuyên can, nhưng lại lộ ra ý uy hiếp.
Cam Viện cười lạnh, “Trợ lý tiên sinh thường xuyên làm loại chuyện này sao?”
Trợ lý cũng kêu khổ trong lòng, trên thực tế, đây tuyệt đối là lần đầu tiên.
“Tôi tin, Cam tiểu thư là người thông minh. Hoặc là, nếu cô có yêu cầu gì khác, cũng có thể nói ra.”
“Được, tôi có thể coi như chuyện này chưa từng phát sinh.” Cam Viện nghiêm mặt nhìn chăm chú vào mặt anh ta, “Nhưng tôi yêu cầu hai người hủy hợp đồng với con trai Cam Đường của tôi.”
Dù lúc này Hoàng Phủ không nhận ra cô, nhưng thời gian tiếp đó, cô không hy vọng mình và con trai lại phát sinh chút quan hệ nào với anh nữa.
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (25)
Đêm dài lắm mộng, ai dám bảo đảm, tiếp đó cô có lộ ra dấu vết hay không.
“Chuyện này……” Trợ lý khó xử nhíu mày, “Tôi không thể bảo đảm, nhưng mà…… Tôi có thể đồng ý với cô, thử nói chuyện với Công tước tiên sinh một chút.”
Nói chuyện cái rắm!
Lấy tính tình tên kia, chắc chắn là không thể hủy hợp đồng với Cam Đường.
“Tùy mấy người, tóm lại…… Con trai tôi sẽ không hợp tác với mấy người!”
Bỏ lại câu này, Cam Viện đạp cửa rời đi.
Trợ lý nhìn quần áo và chi phiếu trong tay, bất đắc dĩ lắc đầu.
Tiên sinh nhà mình cũng thật là, bao nhiêu cô gái tài sắc chủ động hiến thân anh đều không để ý tới, chỉ cần anh vẫy tay, phái nữ muốn lên giường với anh có thể vòng cả nửa địa cầu……
Vị này cố tình phải dùng sức mạnh, đối tượng còn là một cô gái từng sinh con rồi, khẩu vị này thật đúng là…… Độc đáo!
……
……
Miễn cưỡng sửa sang ổn thỏa lại váy áo, Cam Viện tùy tay hất mái tóc ướt ra sau đỉnh đầu, kéo chặt khăn tắm bao lấy thân thể, nhớ tới dáng vẻ tên kia vừa rồi, cô lại u ám.
“Oa!” Cách đó không xa truyền đến giọng phụ nữ nói đểu giả, “Cam chủ quản, cô làm ướt người quyến rũ ai đấy?”
Buông khăn tắm lau mặt xuống, Cam Viện nâng mặt nhìn chăm chú vào Lưu Sướng đứng ở trước cửa thang máy.
“Tôi không rảnh như Lưu chủ quản.” Rút mic thu âm không dây trên người ra, nhìn sợi dây bị đứt, cô nhíu mày nhìn về phía Lưu Sướng, “Báo cho bên công trình, phòng xép tổng thống rò nước, cần qua sửa gấp.”
Chuyện liên quan đến công việc, Lưu Sướng không dám chậm trễ, lập tức hạ lệnh với mic đối diện mình.
“Bên công trình à, tôi là Lưu Sướng, xếp người qua giúp Hoàng Phủ tiên sinh sửa phòng vệ sinh lại với. Hiện tại, ngay lập tức!” Buông nút nói ra, Lưu Sướng cười lạnh nhìn chăm chú vào Cam Viện, “Tôi đã sớm bảo Cam chủ quản không hợp quản lý phòng tổng thống, hầy…… Người nào đó thật là, tự tìm khổ!”
Cửa thang máy mở ra, Cam Viện nvốn chuẩn bị đi vào thang máy, nghe câu đó, bước chân cô dừng lại lui về.
Hiện tại đang là thời gian đi làm, vị này nhàn không có việc gì, chạy đến tầng 56 để làm cái gì?
“Cô……” Đón nhận ánh mắt cô, Lưu Sướng theo bản năng lui về phía sau một bước, “Cô nhìn tôi làm gì?”
Vừa rồi chuyện xảy ra đột nhiên, hơn nữa Hoàng Phủ dây dưa, cô chỉ lo ứng phó tên kia cũng không nghĩ nhiều, hiện tại nhìn thấy Lưu Sướng, Cam Viện lập tức nhận ra được chuyện này không đơn giản.
Bởi vì không muốn tiếp xúc chính diện cùng Hoàng Phủ, trừ mỗi ngày xếp người kiểm tra phòng, ngày nào cô cũng sẽ tự mình kiểm tra vào lúc sau khi anh ra cửa, tùy thời theo sát tình hình căn phòng, lớn thì xếp điều hòa khăn trải giường, nhỏ thì bày biện khăn giấy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Tất cả các chốt mở nước trong khách sạn đều là nguyên liệu thượng đẳng nhất, đặc biệt là phòng tổng thống, mỗi tháng đều có lệ kiểm tra bảo quản thường lệ, chốt vặn nước kĩ như thế sao đột nhiên lại hỏng.
Ánh mắt Cam Viện lạnh lùng nhìn chăm chú vào cô ta, “Là cô động tay động chân đúng không?”
“Cô nói bậy cái gì!” Lưu Sướng nâng giọng che giấu mình chột dạ, “Tôi…… Tôi không làm gì cả.”
“Vậy à?” Cam Viện tới gần cô ta một bước, “Vậy sao cô biết, là nước trong phòng vệ sinh bị rò?”
“Tôi……” Trên mặt Lưu Sướng hiện lên vẻ hoảng loạn, một lát sau mới bình tĩnh lại, “Đó là tôi suy đoán ra, phòng rò nước, trừ phòng vệ sinh còn có thể là nơi nào? A…… Cô làm cái gì…… Bỏ tay tôi ra!”
Cam Viện không để ý tới, chỉ giữ lấy cánh tay cô ta, một đường kéo cô ta vào nhà vệ sinh, xoay tay khóa trái cửa lại, cô tùy tay đẩy đối phương vào.
“Nếu không muốn tôi đến chỗ Lý tổng cáo trạng, thì cẩn thận nhớ kỹ từng chữ tôi nói.” Khoanh tay, cô nhìn xuống từ trên cao, chằm chằm vào Lưu Sướng ngã ngồi trên mặt đất, “Đây là một lần cuối cùng, đừng nhằm vào tôi lần nữa, nếu không…… Tôi sẽ để cô chết cũng không biết chết như thế nào!”
Tôi muốn cô phục vụ cho tôi (26)
Lưu Sướng bò dậy từ trên mặt đất, “Tôi…… Tôi không làm gì!”
“Vậy à?” Cam Viện khoanh cánh tay, “Vậy…… Muốn tôi mang Lý tổng đi tra video theo dõi tầng 56 không?”
Thoáng chốc mặt Lưu Sướng trắng như tờ giấy.
Thu lại biểu cảm cô ta ở trong mắt, Cam Viện cong môi cười lạnh.
“Cởi quần áo!”
Cô gái trước mắt, lạnh băng như Tu La, chăm chăm từ trên cao nhìn xuống cô ta, giống như vị thần nhìn xuống một con con kiến, trong lòng sinh ra bản năng sợ hãi, Lưu Sướng khiếp đảm co rụt thân thể.
“Cô…… Cô muốn làm cái gì?”
Cam Viện ném khăn tắm đến một bên, thuận tay kéo quần áo ướt trên người xuống.