⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, trước sau nghĩ nghĩ, cũng có chút chần chờ.
“Em…… Em hiện tại cũng cảm giác cậu ta là tiến sai WC, bởi vì lúc cậu ta nhìn thấy em, giống như cũng bị khiếp sợ, sau đó liền vội vã mà chạy ra khỏi.”
Cô gái bên cạnh lúc này mới yên tâm, mở vòi nước, một bên rửa tay, một bên trả lời “Chắc là vào nhầm rồi, WC này quá trật, trên cửa dấu hiệu nam nữ cũng đều bị phai mờ, không thấy rõ ràng lắm.”
Một nam sinh tuấn tú như vậy, không có khả năng tới WC nữ để rình trộm.
Hơn nữa nếu cậu ta thật sự biến thái, sẽ không bất cẩn mà mở cửa tự nhiên như vậy, bước ra còn gặp người bên ngoài, càng sẽ không có khả năng bị dọa đến vội vàng chạy đi.
Vân Hân từ trong toilet vội vã chạy ra ngoài, không nghĩ ngợi đi một vòng thật lớn, thẳng khi ra đến siêu thị, cô mới chậm lại bước chân.
"Hô"
Đứng bên cạnh một tấm quảng cáo lớn trên vỉa hè, Vân Hân lúc này mới hít một hơi dài.
Cô cẩn thận lau mồ hôi trên trán, không dám dùng sức quá lớn, sợ đem lớp trang điểm lau đi sạch.
Khẽ nâng chiếc cằm nhọn lên, dưới vành mũ đen, một đôi mắt thon dài cảnh giác mà nhìn quét xung quanh.
Sắc trời dần dần tối lại, trên phố người đi đường cũng không nhiều như lúc trước, đại bộ phận đều là đang bước vội.
Bọn họ chắc là đều mong muốn trở về nhà càng sớm càng tốt đi
Có lẽ người ở nhà đã nấu sẵn một mâm cơm thơm phức cùng những món ăn nóng hổi, đang chờ bọn họ trở về.
Mọi người đều có gia đình, còn cô thì...
Thậm chí đến một nơi để ở cũng không có.
Nhà. Hiện tại đối với cô mà nói, đó chính là một giấc mộng, một cơn ác mộng đẹp đẽ.
Tựa như cô bé lọ lem trong câu chuyện cổ tích, cô cùng nhân vật ấy giống nhau, hiện tại khi tỉnh mộng, cô lại biến trở về là một cô nhi không có nơi nương tựa.
Khó trách nhà họ Diệp đối với cô rất lạnh nhạt, ngày thường trừ bỏ đốc thúc cô rèn luyện thân thể, hối thúc cô uống những chất dinh dưỡng, thì những mặt khác đều rất ít quản cô.
Về phương diện tiền tài, ngoại trừ một số thứ cần thiết, cô không giống Diệp Cẩn Huyên sống một cách hào phóng, còn ban cho cô cái thứ gọi là rèn luyện thân thể, bắt cô phải vừa học vừa làm.
“Ha ha ”
Vân Hân dựa đầu vào biển quảng cáo, ngẩng đầu nhìn bầu trời càng lúc càng tối dần, khóe miệng tràn lên từng đợt chua xót, mũi lên men.
Tuy rằng đã biết nhiều năm như vậy, thân phận mình trong gia đình kia chỉ như nuôi heo chờ làm thịt, nhưng là đã chung sống cùng nhau đã lâu như vậy sớm chiều ở chung, đến chính mình cũng gần như xem họ như gia đình, tâm vẫn là nhịn không được từng đợt mà co rút đau đớn.
Cái loại cảm giác khó chịu từ đáy lòng vẫn luôn tràn ra khắp cơ thể, rập rạp mà bao vây lấy cô.
Hai người đàn ông mặc áo xám đang nhìn xung quanh đi qua trước bảng quảng cáo, giọng nói trầm thấp có chủ ý của họ khiến Vân Hân chú ý.
"Tiểu Lục, sao rồi, tìm được người chưa?"
"Chưa, người phụ nữ này không biết rốt cuộc chạy đi đâu rồi, thật sự có thể trốn."
"Phải đó, camera giám sát đoạn đường trước cổng bệnh viện đều gặp quỷ hay sao mà toàn bộ hư hết rồi, căn bản không biết rốt cuộc cô ta đã đi hướng nào nữa."
"Haiz, vậy là không tìm được rồi, quay về phải giải thích làm sao với viện trưởng đây?"
"Nghe nói cô hai đã gấp tới khóc luôn rồi, cô cả cũng thật ích kỷ, tùy hứng quá rồi "
"Đúng vậy, cô hai có bệnh tim, lần này gấp như vậy, không biết có thể phát bệnh không nữa? Cô cả này thật sự quá không hiểu chuyện rồi."
"Vẫn là tiếp tục tìm đi, nghe nói cậu Tư Không cũng đang tìm, có lẽ sẽ tìm được nhanh thôi."
"Nhỏ tiếng chút, viện trưởng nói không được để kẻ nào khác biết chuyện này."
"Phía trước có tiệm thuốc, có muốn tới đó hỏi chút không?"
⬅ Trước Tiếp ➡