Vân Hân người đang không có việc làm lúc đó, cô rất tò mò về danh tính của người phụ nữ mặt lạnh đó, nên cô chỉ có thể luôn luôn theo sát người phụ nữ đó khắp nơi. Khi cô nhìn thấy cô ấy đã ‘trở thành’ một người đàn ông cao và gầy trong phòng tắm, cô đã bất ngờ đến mức há hốc mồm.
Trong chiếc gương nhỏ trong nhà vệ sinh, khuôn mặt trắng trẻo và thanh tú của Vân Hân đã nhanh chóng biến thành một khuôn mặt đen nhẻm. Đôi lông mày thẳng tắp có chút khí phách anh hùng mà cô từng có, chỉ cần vẻ vài nét dày lên và dài ra, đã lập tức biến thành lông mày rậm. Cô cắt miếng dán kích mí và kéo mí mắt của đôi mắt hai mí vào bên trong, biến thành đôi mắt vừa dài và vừa nhỏ. Sau khi chỉnh sửa đôi má một lúc, chẳng mấy chốc, gương mặt của một cậu bé với làn da ngăm đen và đôi lông mày rậm đã xuất hiện trong gương.
"Tiếc là không có sáp da". Nếu như có sáp da, cô còn có thể thay đổi đường viền của khuôn mặt, mũi và cung chân mày.
"Chỉ còn lại trái cổ thôi." Nói xong cô lấy miếng sáp da đã mua trước đó ra, dùng dao cắt một miếng nhỏ và bắt đầu ghim cẩn thận, khi cảm thấy gần xong, cô bôi một lớp keo và cẩn thận dán vào cổ trước tấm gương nhỏ. Cuối cùng, cô thoa một lớp dày kem che khuyết điểm tối màu để nó đồng màu với vùng da xung quanh.
“Phù, chắc không còn ai nhận ra mình nữa đâụ”
Sau khi cẩn thận kiểm tra trang phục lần cuối, Vân Hân đeo kính gọng đen, gói tất cả quần áo đã thay vào một chiếc túi nhựa đen rồi nhét vào ba lô. Sau cùng cô đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, mở cửa nhà vệ sinh và bước ra ngoài.
"A…… "
Nhìn cô gái trẻ kinh hãi nhìn mình qua tấm gương trên thành bồn rửa tay, vẻ mặt cô gái đầy hoảng sợ trừng mắt nhìn cô, Vân Hân sửng sốt vài giây.
Liếc nhìn vào gương, bắt gặp bộ dáng của chính mình lúc này, cô lập tức nhảy dựng lên, vội vã chạy ra khỏi toilet.
Cô thế nhưng lại quên mất chính mình hiện tại đang ở toilet nữ.
Cô đi khỏi, cô gái trẻ lúc nãy mới lớn tiếng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Cánh cửa của một gian phòng khác đột nhiên mở ra, cô gái có dáng người cao gầy gấp gáp hỏi “Làm sao vậy? Làm sao vậy?”
Cô gái nhỏ trong bộ váy trắng vừa rồi kinh hãi vẫn chưa kịp hoàn hồn bắt lấy cánh tay của cô gái bên cạnh “Chu Chu, vừa rồi…… Em vừa rồi đụng phải một tên biến thái.”
“Biến thái?” Cô gái nghe vậy vội đảo mắt quét một vòng xung quanh, cũng không có nhìn thấy kẻ nào khả nghi cả.
Cô gái ổn định tâm tư, chỉ vào gương bên cạnh nói “Em vừa rồi đang rửa tay, liền nhìn thấy một người con trai đi ra từ ngăn này, mở cửa bước ra.”
Cô gái trong lòng cả kinh, trừng lớn mắt “Cái gì? Em xác định em không có nhìn lầm?”
Lúc các cô đi vào, ngăn bên cạnh thật sự có đóng, hơn nữa then cửa có đánh dấu màu đỏ, biểu hiện là bên trong có người.
Nhưng các cô lại không thể ngờ rằng người bên trong lại là con trai.
Liệu có phải hay không các cô vừa bị tên biến thái kia nhìn rình trộm?
Cô gái nhỏ vội vàng lắc đầu “Không có không có, em tuyệt đối không có nhìn sai.”
“Là một người con trai cao khoảng 1m75, dáng hơi gầy, thoạt nhìn không đến 20 tuổi, hơn nữa còn rất tuấn tú.”
“Cậu ta mặc một áo thun màu đen quần iean màu xanh rách ở phần đầu gối, mang chiếc mũ lưỡi trai màu đen, trên mặt còn có chiếc kính đen, vai thì tùy ý đeo theo ba lô.”
Hơn nữa cô còn thấy hầu kết của cậu ta, như vậy, tuyệt đối là con trai không sai.
Nghe xong cách miêu tả của cô, cô gái bên cạnh hoài nghi nói “Nghe cách em kể chị lại cảm giác người em tả không phải là tên biến thái, mà là sinh viên trường chúng ta?”
Trẻ trung ăn mặc bảnh bao như vậy không phải là sinh viên trường chúng ta sao?