“Trước kia em muốn cho anh mang thai là vì giận dỗi mà thôi…….Bởi vì anh thật sự quá tốt mà em gì cũng không xứng với anh, được hẹn hò với anh chẳng khác nào một giấc mơ đẹp không biết khi nào phải thức giấc, em sợ nếu một ngày đó thức dậy, nhận ra tất cả đều là mơ, có lẽ em sẽ điên mất, không thể nào khống chế bản thân được……Biết rõ không nên nổi giận với anh, không nên làm những chuyện khiến anh bối rối nhưng em chỉ muốn có thể giữ anh lại bên cạnh không xa rời……”
“Lúc bác sĩ kia nói anh thật sự đã mang thai, em giống như tỉnh khỏi giấc mơ hoang đường lại ấu trĩ. Sao em có thể ích kỷ như vậy, không hiểu chuyện đến thế, trước nay không suy nghĩ cho anh……..Rõ ràng anh là một Alpha tốt đẹp được nhiều người tôn kín lại bị em làm có thai, về sau người ta sẽ nhìn anh như thế nào? Em không thể chịu người ta dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh, không thể chịu người khác nói bậy về anh. Em thậm chí còn nghĩ họ sẽ khinh bỉ anh trong lòng sẽ tức giận đến nổi điên nhưng dù em móc mắt họ xuống, may miệng họ lại cũng không thể cản được suy nghĩ trong lòng họ……..Em quá vô dụng, em không thể bảo vệ tốt cho anh, không thể đền bù những tổn thương mà em đã gây ra. Nếu anh thật sự tức giận muốn xóa bỏ đứa bé, em cũng không có tư cách giữ anh lại…… Thật xin lỗi, huhuhu, thật xin lỗi……”
Kinh Miểu bị cảm xúc tuyệt vọng đè suy sụp, hắn khóc che trời lấp đất, khóc đến nỗi đầu đau, mắt nhức trước mắt tối đen lại, chờ đợi Tân Tranh mất kiên nhẫn, lạnh lùng đẩy hắn ra ——
Chính hắn khóc đến không còn sức nức nở, Tân Tranh vẫn làm chỗ dựa cho hắn, câu được câu không vỗ về lưng Kinh Miểu, giúp hắn thuận khí, thấy hắn đã dần bình tĩnh lại mới mở miệng nói chuyện.
Nam nhân ngậm ý cười hỏi hắn: “Sao anh lại phải quan tâm cái nhìn của người khác?”
Nhìn mí mắt sưng đỏ của bạn trai nhỏ đáng thương cố trừng lớn nhìn cậu, Tân Trang bật cười thành tiếng: “Anh thích liền tìm một người bạn trai Alpha, anh thích liền sinh con trai cưng cho nhà ta, chuyện của anh, anh làm chủ, bọn họ quản được sao? Để bọn họ nói hai câu anh lập tức không còn là Alpha nữa hả?”
Tính cách Tân Tranh đĩnh đạc, vô lo như thế, những chuyện không thèm để ý sẽ không để trong lòng. Nếu không phải nhờ Kinh Miểu không chịu nổi áp lực khóc với cậu một trận thì cậu hoàn toàn không ngờ trong đầu nhỏ của bạn trai lại có những băn khoăn lớn như vậy, còn quan trọng hóa những việc nhỏ, tự khiến bản thân áy náy, tức giận, thương tâm, tuyệt vọng, cậu hoàn toàn không biết gì mà tắm rửa một một lúc, đầu óc của Kinh Miểu đã chạy ngàn vòng.
Trách không được người ta thường nói tâm dài không bằng đau thịt, cậu căn bản không nghĩ đến những chuyện này. Kinh Miểu bị cậu luân qua qua lộn lại một vòng lại thay đổi suy nghĩ, tự mình đắm chìm trong thế giới đa sầu đa cảm của bản thân, cả ngày buồn bã khóc lóc……. Cậu vừa buồn cười lại đau lòng xoa xoa đầu bạn trai nhỏ, thở dài nói: “Được rồi, nghĩ nhiều như vậy không mệt sao? Sự việc đâu có nghiêm trọng như em nghĩ đâu, anh còn không để bụng thì em lo lắng như vậy làm gì?”
Tâm tư của thiếu niên còn mẫn cảm hơn cả Omega, hắn trầm mặc trong chốc lát, rồi đâm đầu thật mạnh vào lòng cậu, dựa vào lòng cậu, rầu rĩ nói, âm thanh ảo não như tiếng nức nở của thú nhỏ đang cào cào trái tim cậu.
“Anh Không tức giận sao….. Dù em phạm sai lầm gì anh cũng không so đo với em, là vì anh xem em như trẻ nhỏ đi? Em biết trong mắt anh, em chính là một đứa trẻ chỉ biết khóc nháo, thích gây chuyện, tùy hứng. Đừng nói làm người yêu của anh, ngay cả tư cách được đứng sóng vai bên cạnh anh cũng không có…… Nhưng em cũng không muốn luôn được anh cưng chiều, em cũng muốn làm một người trưởng thành đáng tin cậy, có thể tự mình đảm đương một phương, anh có thể nhìn thẳng vào em, tín nhiệm em, dựa vào em. Em cũng nghĩ sẽ có một ngày khiến anh đường đường chính chính giới thiệu với người khác em là Alpha của anh…….”
Lại thêm một đợt nói ra những lời tâm tình đáng yêu, Tân Tranh chỉ cảm thấy lòng cậu cảm động đến rối tinh rối mù, còn có một loại cảm giác vui mừng không thể hiểu được: Thì ra túi khóc nhỏ nhà cậu đến thời khắc quan trọng vẫn rất đáng tin, lúc nãy còn cho rằng hắn sẽ sợ hãi lựa chọn trốn tránh hiện thực nhưng có lẽ là do cậu đã đánh giá thấp hắn. Dù cậu cũng không phải là một Omega muốn tìm người phụ trách nhưng……. Có thể tin tưởng Alpha vừa mới trưởng thành này một chút?
Thế là cậu cúi đầu cười, đến gần tai Kinh Miểu, kɧıêυ ҡɧí©ɧ cắn cắn vành tai mềm mại của Alpha trẻ tuổi gấp gáp muốn trưởng thành: “Vậy em cần phải lấy hành động r nói chuyện……Bây giờ muốn học tập cách để làm bạn trai tốt, người cha tốt đúng không?”
Kinh Miểu lập tức đỏ bừng cả mặt nhưng vẫn ôm chặt eo Tân Tranh không buông, vùi đầu lên l*иg ngực cường tráng của cậu, ngượng ngùng nhưng lại kiên định gật đầu.
Mùi tin tức tố của người nọ vờn quanh chóp mũi, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp chứa ý cười:
“Nhanh trở thành một người đàn ông có thể gánh vác mọi chuyện đi, bé Alpha của anh?”