Tân Tranh tự nhân thấu hiểu lòng người bất tri bất giác đã tiếp nhận sự thật bản thân đã mang thai, thậm chí còn chuẩn bị những biện pháp dự phòng cho trái tim yếu ớt của bạn trai nhỏ. Cậu dùng khăn tắm quấn quanh eo rồi đi đến gõ gõ cửa phòng của tên nhóc con, ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa đã bị Kinh Miểu đứng chờ ôm lấy, mái tóc lộn xộn xõa tung trên vai cậu, trong tiếng hít thở có thể nghe thấy tiếng nghẹn ngào nhỏ vụn.
Quả nhiên lại khóc rồi…… Tân Tranh trấn an vỗ vỗ bờ lưng, an ủi bạn trai nhỏ. Trong miệng nói “bảo bối buông tay ra trước, đừng đem bả vai mới lau khô của anh khóc ướt”, tùy ý đối phương ôm eo cậu, cúi người ôm lấy Kinh Miểu đang đu trên người cậu như gấu Koala bế lên, dễ dàng ôm bạn trai nhỏ vào phòng, lúc này mới ôn nhu đầy khuôn mặt nhỏ khóc đến đỏ bừng của hắn ra, vuốt vuốt những sợi tóc lung tung rối loạn để nhìn đôi mắt đen như đã được tẩy rửa qua.
Cặp mắt ngoan ngoãn như nai con của hắn lúc này như động vật nhỏ bị dọa sợ, khi đối diện với mắt cậu lập tức dời tầm mắt đi, hàng mi dài không ngừng cản tầm nhìn hắn lại, nước mắt vẫn chảy ào ào xuống, giọng nói mang theo giọng mũi cẩn thận hỏi: “........Anh tức giận sao?”
Tân Tranh thầm nói hắn cũng thật khó hầu hạ, hành động trốn tránh cậu nửa ngày là do sợ cậu tức giận sao?
Nếu có thể chống lại khuôn mặt xinh đẹp rưng rưng nước mắt của hắn thì hai người bọn họ sớm đã kết thúc rồi. Kể từ ngày hẹn hò với túi khóc nhỏ này đến nay, lòng dạ của cậu đã bị hắn làm rộng hơn cả Thái Bình Dương.
Kinh Miểu rớt một giọt nước mắt, cảm xúc trong lòng cậu lại dâng lên vài phần, cho tới ngày hôm nay còn có mâu thuẫn gì mà cậu không chấp nhận được?
Trước kia cảm thấy bản thân không thể chống lại nước mắt yếu đuối của Omega, bây giờ đối với nước mắt của Alpha cậu cũng không chống lại được. Cậu chính là người không thể chịu được cảnh mỹ nhân rơi lệ, chẳng sợ phải nằm dưới thân của bạn trai nhỏ cũng không hối hận.
Cậu hôn lên đôi mắt đỏ bừng của Kinh Miểu, ôn nhu dỗ dành: “Anh có gì phải tức giận? Nhưng mà bảo bối của anh có nguyện ý nói cho anh biết anh đã chọc giận em ở đây không? Tâm tư anh không tinh tế, không biết cách thương người, có chỗ nào làm không tốt em có thể nói thẳng với anh…….”
“Anh không có không gì không tốt…… Hức, anh là người bạn trai biết cách thương người yêu nhất trên đời này…… Chính là, chính là bởi vì anh quá thương em, em đã bị anh chiều hư…… Rõ ràng là em sai, nhưng mỗi lần đều là anh xin lỗi trước, đến cả cơ hội sửa sai cũng không có…… Mỗi lần đều như vậy, thật vất vả mới hạ quyết tâm không thể giận dỗi vô cớ nữa nhưng anh lại dỗ dành khiến em….. Khiến em được một tấc lại muốn tiến một thước…… Em cũng không muốn như vậy, em không muốn khóc, không muốn mất mặt trước mặt anh. Nhưng chỉ cần vừa thấy anh, em liền nhịn không được —— khụ khụ khụ, em là giận bản thân quá vô dụng……”
Kinh Miểu khụt khịt đứt quãng nói, nói xong lời cuối cùng đã làm sặc chính mình, khó chịu nhíu mày ho khan hồi lâu mới nói xong. Hắn thô bạo lau đi nước mắt trên mặt, nhìn Tân Tranh chăm chú, thấy đối phương vẫn luôn ôn nhu nhìn hắn, khuôn mặt thâm thúy, tuấn lãng, mê người kia nở một nụ cười xán lạn, không có ghét bỏ, cũng không có mất kiên nhẫn, má lúm đồng tiền sâu như một động bao dung hút cả linh hồn hắn vào trong.
Lại nữa, mỗi lần Tân Tranh cười như thế ôm hắn vào lòng dỗ dành, hắn đầy tự trách và áy náy hóa thành ủy khuất không thể hiểu được, nước mắt vừa mới nhịn xuống lại vội vàng muốn chảy ra.
Mỗi lần đều là như thế, rõ ràng vừa nãy còn tự hứa với lòng nhất định sẽ không tùy hứng nữa, ngàn vạn không thể khóc, không thể làm nũng, phải nói xin lỗi đàng hoàng, sửa lại sai lầm, muốn làm một Alpha hiểu chuyện……
Nhưng chỉ cần Tân Tranh dùng bàn tay to rộng, ấm áp vuốt ve, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, ngay cả xương cốt trong người còn mềm nhũn thì nói chi đến những suy nghĩ trong lòng, nước mắt chảy ra chẳng khác nào vòi nước. Hắn nằm trong lòng ngực có mùi hương cay độc quen thuộc kia, thoải mái khóc rống một hồi.
Càng khóc càng giận bản thân không có tiền đồ, càng giận nước mắt rơi xuống cành nhiều. Tân Tranh càng ôn nhu mà dỗ dành tính tình của hắn, cuối cùng hắn khóc đến quên nói xin lỗi, xong việc lại tự chọc bản thân tức giận……
Rõ ràng biết nếu cứ như vậy thì không tốt cho cả hai, hắn sẽ bị Tân Tranh cưng chiều thành một phế vật chỉ biết làm nũng, dũng khí tích cóp từng chút một lập tức hóa thành bọt biển, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống lạch cạch lạch cạch.