Chương 16
Tú Tú ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, hai tay vô thức đan vào nhau, cúi đầu nhìn đôi giày cũ sứt mẻ của mình, trong lòng tràn đầy nghi vấn.
“Tú Tú cô nương, vì sao cô lại cứu ta?”
Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ rải lên vai hắn, khiến quanh người hắn như phủ một tầng sáng nhạt.
Tú Tú ngẩng đầu “Bởi vì công tử là ân nhân cứu mạng của ta. Hôm qua là công tử đã cứu ta, phải không?”
Nam nhân thản nhiên đáp, mặt không chút dao động “Đúng vậy.”
Tú Tú siết chặt vạt áo, rất nghiêm túc nói “Cảm ơn công tử.”
Lời cảm ơn xuất phát tận đáy lòng. Nếu không có hắn, e rằng giờ nàng đã không còn trên thế gian này nữa.
Nam nhân dường như không để tâm, chỉ hơi nghiêng người tránh ánh nắng, rồi khẽ nói
“Ta lúc nãy dùng chút biện pháp để bọn quan sai phải rút lui. Nhưng Tôn gia chắc chắn sẽ không buông tha cho cô đâụ”
Hắn… ở trong phòng cũng nghe rõ hết mọi chuyện?
Tú Tú gật đầụ Nàng hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Tôn lão gia xưa nay đâu phải người dễ bỏ qua. Bao nhiêu lần nàng cố tìm cách từ hôn đều bị ông ta chặn đứng; nay còn xảy ra chuyện tuẫn táng kia, ông ta chắc chắn càng không để nàng sống yên. Dù thế nào, nàng cũng khó lòng thoát được.
Nàng thật sự không hiểu, rõ ràng mình không làm gì sai, tại sao lại phải chịu nhiều khổ sở như vậy? Người Tôn gia chết cũng đâu phải do nàng giết, vì sao nàng phải sợ hãi đến mức ăn không ngon ngủ không yên? Trong lòng nghẹn khuất, cả câu vừa định hỏi rằng hắn khi nãy đã làm gì để đuổi quan sai đi, nàng cũng quên sạch.
Đôi mắt Tú Tú dần đỏ lên, nàng cắn chặt môi mình.
“Thôi Đạo Chi.” Nam nhân bỗng lên tiếng.
Tú Tú khựng lại “Gì cơ?”
“Đó là tên ta.”
Hắn nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt sáng lấp lánh, sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.
“Cô cần một cánh tay để báo thù. Ta cần một nơi để dưỡng thương. Chúng ta dựa vào nhau mà sống. Cô có đồng ý không?”
Trong đầu Tú Tú như vang một tiếng “ong” thật lớn, cả người ngây ra như tượng gỗ.
Tú Tú mặc một chiếc váy vải thô trắng giản dị, ngơ ngẩn đứng trước hàng rào tre. Tay trái bưng chén, tay phải thỉnh thoảng lại bốc một nắm gạo rải vào chuồng gà.
Suốt mấy ngày nay, đầu óc nàng vẫn chưa thể bình ổn trở lại.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, một nam tử xa lạ chỉ mới quen chưa đầy một ngày lại nói muốn cùng nàng chung sống. Huống chi, người đó còn là thiếu niên tướng quân danh chấn thiên hạ, thế tử của Tùy quốc công.
Không trách được hôm ấy, bọn quan sai vừa thấy công văn hắn đưa ra đã lập tức xanh mặt như cà tím gặp sương, hồn vía bay sạch, chẳng những không dám bắt người mà còn cúp đuôi bỏ chạy.
Hắn nói rằng sẽ thay nàng báo thù, trừng trị Tôn gia, xem như đáp lại ân tình nàng cưu mang hắn. Giọng hắn thản nhiên tựa như chỉ đang nói chuyện ăn cơm, ngủ nghỉ hằng ngày.
Không có gì bất ngờ, trái tim nàng đã rung động.
Nàng bị Tôn gia chèn ép quá lâu rồi. Từ khi cha mẹ lần lượt qua đời, nàng mất đi chỗ dựa duy nhất. Viên minh châu từng được nâng niu trong lòng bàn tay, trong khoảnh khắc rơi xuống bùn đất, dù nàng có vùng vẫy thế nào cũng không thoát nổi.
Chỉ cần nghĩ lại cảnh mình bị nhét vào quan tài hôm đó, toàn thân nàng đã nổi da gà.
Nàng thật sự rất sợ hãi.