⬅ Trước Tiếp ➡

Sắc mặt bọn chúng không vui nhưng vẫn phải cúi đầu tháo gông xiềng trên cổ Tú Tú, rồi lặng lẽ kéo nhau ra ngoài.
Đám dân chúng vây xem thấy quan sai rút đi, cũng dần tản hết, trả lại cho sân nhà sự yên tĩnh ban đầụ
Tú Tú vừa xoa vết đỏ trên cổ do gông xiềng để lại, vừa len lén đưa mắt nhìn nam nhân đang đứng ở cửa. Không ngờ lại chạm đúng ánh mắt hắn, nàng hoảng hốt cúi đầu, vội dời tầm mắt.
“Tú Tú cô nương.”
“Hả… ta, ta đây.” Trên mặt nàng vẫn còn vương vẻ bối rối, giọng cũng lắp bắp.
“Đã ăn gì chưa?”
“… Ăn, ăn rồi ”
Nghe hắn nói vậy, Tú Tú mới sực nhớ từ hôm qua đến giờ hắn vẫn chưa hề ăn gì. Nghĩ bụng chắc hắn đói lả rồi, nàng không kịp hỏi thêm, vội bưng chậu nước vào nhà chính để hắn rửa mặt chải đầu, rồi chạy sang đông phòng tìm vài chiếc bánh bao còn dư từ hôm qua.
Cầm bánh bao bọc giấy dầu trong tay, Tú Tú khẽ cắn môi. Do dự một lúc, nàng đặt nó xuống, bước vào nhà chính, nhẹ giọng
“Công tử, bánh bao hôm qua nguội rồi. Công tử chờ ta chút, ta ra ngoài mua ít bánh nóng. À… công tử thích ăn bánh ngọt hay bánh bao? Ta…”
“Sao cũng được.” Nam nhân dường như hơi mệt, tựa đầu vào giường nhắm mắt.
Tú Tú lập tức hạ giọng, gật đầu “Vậy ta đi ngay.”
Ra đến cửa, nàng rảo bước đến quán bánh chưng hấp. Hơi nóng bốc nghi ngút, phả thẳng vào mặt khiến nàng phải né sang một bên.
Chờ chủ quán lấy bánh, Tú Tú cảm nhận được mấy ánh mắt lén lút dừng trên người mình. Hẳn là chuyện khi nãy đã lan ra, mấy ngõ nhỏ đều đồn ầm lên rồi.
Nàng biết, so với ân oán giữa nàng và Tôn gia, người ta càng hiếu kỳ thân phận nam nhân trong nhà nàng hơn.
Bình thường quan sai vốn quen vênh váo, chẳng coi ai ra gì, trừ quan lão gia và những kẻ quyền quý thì dân thường chẳng lọt nổi vào mắt bọn họ. Vậy mà hôm nay phụng mệnh đến bắt người, nhưng lại phải lấm lét quay về, còn bị đá một cước, chịu nhục mà không dám hé răng. Chuyện ấy đúng là hiếm thấy.
Ngay bản thân Tú Tú cũng khó tránh khỏi nghi hoặc, rốt cuộc hắn là ai? Khí độ trên người tuyệt không giống người thường. Nếu bảo hắn là đại quan quyền quý, vậy sao trên người chỉ khoác áo vải thô, bên cạnh không có lấy một kẻ hầu, hơn nữa còn bị thương tích đầy mình, nằm giữa chốn hoang vu không ai ngó tới? Mà còn chưa nói, trong thành chưa từng nghe tin nhà quyền quý nào có người bị thất lạc.
Nghe giọng hắn cũng chẳng giống người địa phương. Chẳng lẽ là khách từ nơi khác đến?
“Cô nương, bánh chưng đây.” Giọng chủ quán kéo nàng thoát khỏi dòng suy nghĩ. Tú Tú mỉm cười trả tiền, ôm bánh chạy nhanh về nhà.
Trong nhà chính, trên chậu nước đã có chiếc khăn vắt qua, hiển nhiên vừa được dùng. Tú Tú đưa bánh lên trước mặt hắn
“Công tử, mời.”
Nam nhân nghiêng đầu, nhìn thấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng, rồi dời ánh mắt sang chiếc bánh nóng trong tay
“Chỉ có một cái?”
Tú Tú khựng lại
“Nếu công tử ăn không đủ, ta đi mua thêm.”
“Cô hiểu sai rồi. Ý ta là… cô chỉ mua cho ta, còn cô không ăn à?”
Mặt Tú Tú lập tức đỏ bừng, lí nhí đáp
“À… ta, ta ăn bánh bao cũng được, đều như nhau cả thôi.”
Nam nhân khẽ “ừm” một tiếng, không nói thêm, chỉ ra hiệu cho nàng ngồi xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡