Yến Xu sửng sốt Cái gì? Có người nhìn lén ta???
Hệ thống Đúng vậy.
Trên đầu Yến Xu chứa đầy dấu chấm hỏi Sao ngươi không nói sớm?
Hệ thống Tối hôm qua ngươi cũng không hỏi bổn hệ thống mà.
Yến Xu quả thật muốn hộc máu Ta không hỏi là ngươi không nói hả? Không phải đã nói có gì nguy hiểm thì phải nói với ta sao
Hệ thống Cũng không có gì nguy hiểm cả.
Yến Xu ??? Bị người khác nhìn lén mà còn không có nguy hiểm?
Hệ thống Chỉ là nhìn lén một chút cũng không mất miếng thịt nào. Không nói nữa, hôm nay bổn hệ thống sẽ nghỉ ngơi.
Yến Xu ??? Ê này, ngươi còn được nghỉ ngơi nữa hả
Nhưng mà mặc kệ nàng gào thét như thế nào, hệ thống cũng không chịu hé răng.
Yến Xu phun ra một ngụm máu, đành phải tự suy xét ở trong lòng nan
Hệ thống nói không có gì nguy hiểm, chẳng lẽ nhìn lén nàng là một tên thái giám?
Má nó... Ghê tởm thật sự
Nhưng mà không có chứng cứ, tất cả chỉ là suy đoán, cũng không thể để lộ ra ngoài.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cũng chỉ có thể tự nghĩ cách cho bản thân.
Một ngày bận rộn nhanh chóng trôi qua, đảo mắt đã tới buổi đêm.
Đêm khuya tĩnh lặng, Vũ Văn Lan lần thứ hai ra khỏi tẩm điện.
Không tìm ra được sự thật, tất nhiên tối nay hắn vẫn không tài nào ngủ được, thế là người nào đó lại đi điều tra một chút.
Nhưng mà hôm nay có vẻ như nha đầu kia đã thông minh hơn chút, phái tiểu thái giám tuần tra ở khắp mọi nơi trong viện.
Hắn cũng không tiện phi lên mái nhà, nhân lúc khôgn có người chú ý, bèn lẻn vào trong điện.
Lúc này, Yến Xu đang chờ ở sau tấm màn giường.
Nàng suy nghĩ cả một ngày, quyết định sẽ tự mình bắt trộm.
Thế nên tối nay mới đi nghỉ sớm như vậy, nhưng vẫn không dám nhắm mắt, tập trung toàn lực dựng lỗ tai lên nghe từng tiếng động nhỏ.
Yến Xu chờ đến lúc cả người mệt lử, mí mắt không ngừng sụp xuống, thì lại đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân loáng thoáng ở bên ngoài.
Nàng một cái giật mình, lập tức túm lên gậy gỗ xuống giường.
Lặng lẽ trốn đến bên cạnh cửa, đợi cho tiếng bước chân càng ngày càng gần, Yến Xu bèn giơ gậy gỗ lên muốn đánh xuống.
Chẳng qua đòn đánh bất ngờ này không những không thành công, cánh tay còn bị người nọ nắm lấy.
Nàng sửng sốt, lập tức muốn kêu lên, nhưng vừa mới hé miệng thì đã bị chặn lại.
Đối phương hình như có cơ thể rất cường tráng, một tay nắm lấy cánh tay của nàng, một tay thì che miệng nàng lại.
Nhưng Yến Xu không chịu khuất phục, nàng ra sức vặn vẹo cơ thể, ý đồ tránh thoát khỏi sự khống chế của người nọ.
Cơ thể mềm mại ẩn chứa một mùi hương sâu lắng, nàng không khác gì con cá đang quẫy đuôi ở trong lòng hắn, Vũ Văn Lan theo bản năng tăng thêm chút lực, đồng thời trong đầu cũng đột nhiên xuất hiện cảnh tượng buổi tối hôm qua.
Trong lúc thất thần, bàn tay đột nhiên truyền tới cảm giác đau đớn, hắn vội vàng hoàn hồn, lúc này mới phát hiện ra nha đầu kia thế nhưng dám cắn mình.
Lúc đó trong đầu Yến Xu chỉ có một suy nghĩ, cắn chết tên biến thái này
Ngay cả phi tử của Hoàng Đế mà cũng dám nhìn trộm, thậm chí còn trực tiếp đi vào trong phòng, dâm tặc to gan lớn mật như vậy, cần phải trừng phạt thật nặng
Nàng dùng toàn bộ sức lực của bản thân mình, không hề nhân nhượng một chút nào, cho đến khi đối phương cuối cùng cũng chịu không nổi, nhỏ giọng mở miệng “Là trẫm.”
... Ủa?
Giọng nói này... Sao nghe quen thế nhỉ?
Hình như đã nghe qua ở đâu đó rồi.
Nàng sửng sốt, giương mắt nhìn về phía mặt của người nọ.
Lúc này trong phòng không hề có ánh đèn, cũng may ánh trăng không tối lắm, đợi đến lúc Yến Xu có thể miễn cưỡng nhìn rõ khuôn mặt của hắn, nàng lại sửng sốt không thôi.
Vũ Văn Lan thấy nàng đã nhận ra mình, bèn lập tức bỏ tay xuống.