Người nào đó trên mái nhà không khỏi nhướng mày, muốn chạy?
Đúng lúc này, lại thấy mấy cung nữ hợp lực bê một thau tắm đi vào trong phòng, ngay sau đó là không ngừng đổ nước ấm vào bên trong, một lát sau cả căn phòng đã tràn ngập hơi nước.
Điện Vĩnh Ninh rất bé, lại không có địa long giống như các cung điện lớn khác, chỉ có chính phòng là ấm áp hơn một chút, thế nên mùa đông Yến Xu cũng chỉ có thể tắm rửa như vậy.
Mới vừa rồi mái tóc đã được búi lên gọn gàng, nhân lúc có chút hơi nóng này, nàng vội vàng cởi áo.
Vũ Văn Lan theo bản năng quay đầụ
Nhưng hắn lại đột nhiên nhớ ra một điều, đó không phải là phi tử của mình sao?
Vì thế Vũ Văn Lan lại quay đầu nhìn xuống...
Khụ, trong phòng tuy có chút hơi nước, nhưng lại không ảnh hưởng đến tầm mắt.
Đập vào mắt là cảnh tượng cô nương kia cởi áo khoác, váy lụa, rồi áo trong, lộ ra dáng người lả lướt.
Một màu tuyết trắng bao lại giang sơn vạn dặm, bên trên ngọn núi là hai đóa hồng mai, quả thật là cảnh đẹp ý vui.
Không nghĩ tới mỗi ngày đều ăn nhiều như vậy, thế mà eo, người lại vô cùng lả lướt, giống như chỉ cần dùng một bàn tay là có thể nắm trọn.
...
Từ khi mất đi năng lực kia, hắn vẫn luôn tránh xa nữ tử, đây cũng là lần đầu tiên trông thấy cảnh tượng này.
Không thể không thừa nhận, đúng là khiến người ta không thể rời nổi mắt.
Đương nhiên, cũng chưa xem được bao lâu, cô nương kia giống như một con cá lẩn vào trong nước.
Trong miệng nhỏ giọng rầm rì “Lạnh chết đi được ”
Vũ Văn Lan nhướng mày, hắn ngồi ở trong gió lạnh còn chưa cảm thấy lạnh, nàng đắm mình ở trong nước ấm thì có gì là lạnh chứ?
Yến Xu đúng là có hơi lạnh.
Ngoại trừ hôm nay thời tiết quả thật rất lạnh, nàng còn cảm thấy trong phòng không ngừng có không khí lạnh tiến vào.
Yến Xu lẩm bẩm “Sao cứ có cảm giác chỗ nào đó bị lọt gió ấy nhỉ?”
Nói xong bèn hơi ngước đầu lên nhìn.
Mắt thấy nàng sắp ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, Vũ Văn Lan lập tức né tránh.
Thật ra cũng chỉ có một chút khe hở mà thôi, nàng cũng không thể phát hiện ra điều gì. Nhưng không biết vì sao, hắn bỗng nhiên lại có tật giật mình.
Không bao lâu, bèn phi thân rơi xuống đất, sau đó lập tức rời đi.
Bên này, Yến Xu tắm rửa một cách nhanh chóng rồi bước ra ngoài, lau khô thân thể rồi mặc áo ngủ vào, sau đó ngay lập tức chui vào bên trong ổ chăn.
Nhẫn Đông phân phó cung nữ tiến vào đổ nước bê thau tắm, lại nghe thấy nàng hỏi ở trong ổ chăn “Sao ta cứ cảm thấy rét căm căm nhỉ. Ngày mai ngươi cho người đi tìm xem, có phải có chỗ nào lọt gió đúng không.”
Nhẫn Đông bèn đáp một tiếng “Sáng mai ta sẽ kêu Tiểu Đông Tử đi xem, ngài cứ ngủ trước đi.”
Sau đó lại để thêm hai bình nước ấm vào bên trong ổ chăn, bấy giờ mới khép lại màn giường.
Vừa tắm rửa xong là lúc thoải mái nhất, Yến Xu bèn ôm bình nước ấm nóng hầm hập đi vào giấc ngủ.
Vũ Văn Lan trở lại tẩm điện, lúc này đã hơn nửa đêm.
Ngày mai còn phải lâm triều, lại không ngủ, vậy thì tối nay khỏi cần ngủ nữa.
Nhưng mà nhắm mắt lại, cả đầu lại đều là cảnh tượng vừa rồi.
Lăn qua lộn lại một hồi, lại càng khó đi vào giấc ngủ.
Yến Xu thoải mái ngủ cả đêm, ngày hôm sau tỉnh dậy, Nhẫn Đông đã kêu Tiểu Đông Tử trèo lên trên mái nhà để xem.
Chẳng qua sau khi xem xét một lúc, cũng chưa phát hiện ra điều gì dị thường.
Nhẫn Đông cười nói với nàng “Chủ tử à, ngài đang ở hoàng cung đó, chứ không phải nhà tranh gì đâu, làm gì có nơi nào lọt gió chứ.”
Yến Xu không lời nào để nói, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, tối hôm qua lúc tắm rửa nàng cảm nhận được có hơi lạnh tràn vào mà.
Hệ thống đinh một tiếng Tối hôm qua có người nhìn lén ngươi.