Chương 16
"Được rồi." Lê Sóc cắt ngang hắn. Anh đột nhiên phát hiện suy nghĩ của mình đang bị Triệu Cẩm Tân dẫn dắt, cho dù anh có đoán trước được Triệu Cẩm Tân sẽ làm chuyện gì đó khác người, nhưng anh vẫn bị Triệu Cẩm Tân nhét những hình ảnh tình sắc ấy vào trong đầu, anh thực sự đã bị ý niệm của người này "xâm nhập", chuyện này cũng không phải là chuyện tốt gì. Anh dừng một chút, lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, "Cẩm Tân, cách này của cậu đối với tôi không hiệu nghiệm, chuyện này đối với cậu có mị lực hay không cũng không liên quan đến tôi. Nể mặt trưởng bối của chúng ta, tôi coi như chưa có chuyện gì xảy ra trên máy bay, chúng ta làm bạn với nhau, không phải tốt hơn sao."
Triệu Cẩm Tân liếc mắt nhìn anh, sau đó bật cười một tiếng "Thật sự không hiệu nghiệm sao? Ảnh chụp tôi gửi cho anh, thích không?"
"Thích, dáng người của cậu rất đẹp." Lê Sóc thản nhiên thừa nhận.
Triệu Cẩm Tân chớp ánh mắt "Còn có "đẹp hơn nữa", anh có muốn xem không?"
Lê Sóc hai tay đút túi, lắc đầu cười "Nếu cậu không muốn bình thường mà kết bạn với tôi, vậy chúng ta tốt nhất là không kết bạn."
Triệu Cẩm Tân chăm chú nhìn anh vài giây, lại bật cười ha ha "Được rồi, không đùa anh nữa."
Lê Sóc nâng cổ tay nhìn nhìn đồng hồ "Tôi về trước đây." Nói xong liền định rời đi.
Triệu Cẩm Tân một phát nắm chặt cánh tay anh "Gấp cái gì, tôi đưa anh vào bên trong hồ chơi đi?"
"Không cần, trời tối như vậy..."
"Chính là trời tối mới thú vị, chúng ta có thể đốt pháo hoa trên hồ, đặc biệt đẹp."
Lê Sóc khách khí lại kiên quyết rút tay về "Không cần, lần này tôi trở về thời gian có hạn, tôi muốn ở bên cạnh ba mẹ nhiều chút." Anh gật gật đầu với Triệu Cẩm Tân, xoay người bước trở vào nhà.
Triệu Cẩm Tân nhìn bóng dáng anh rời đi, khóe môi trước sau vẫn nở nụ cười.
Cho đến khi bóng dáng Lê Sóc biến mất, hắn mới lấy di động ra, gọi đến một dãy số, lười biếng nói "Alo, anh, em đã gặp anh ta."
"Ừ, mắt anh nhìn người không tệ, hoàn toàn phù hợp với khẩu vị của em."
"Mắt nhìn người của chị dâu cũng không tồi..." Lời còn chưa dứt, Triệu Cẩm Tân liền đưa điện thoại ra xa lỗ tai, đợi đầu dây bên kia gào rít xong, hắn mới cười hì hì nói, "Đừng dữ như vậy nha, chỉ đùa một chút thôi mà, tính tình anh kém như vậy coi chừng giảm thọ."
"Yên tâm đi anh, mặc dù có chút khó, nhưng mà...." Triệu Cẩm Tân híp nhẹ mắt, "Như vậy mới thú vị."
Lê Sóc trở lại phòng ăn, mẹ anh ngạc nhiên hỏi "Nhanh vậy đã trở lại rồi? Cẩm Tân đâu?"
"Bên ngoài hơi lạnh nên trở vào, cậu ấy đi toilet."
"Buổi tối thì có hơi lạnh, để khi thời tiết tốt một chút chúng ta sẽ ở bên hồ dùng cơm." Triệu phu nhân cười nói, "Lê Sóc a, hi vọng sau này con và Cẩm Tân qua lại nhiều hơn, dì không thích nó cả ngày giao du với đám bạn đồng lứa, chúng nó thường chơi mấy trò vận động mạo hiểm gì đó. Chơi thể thao giống như con vừa khoẻ mạnh lại vừa an toàn, con người con lại thận trọng vững vàng, Cẩm Tân thường xuyên tiếp xúc với con nhất định sẽ học được nhiều thứ."
"Cám ơn dì, con chỉ lớn hơn Cẩm Tân có mấy tuổi, không hẳn có thể dạy cậu ấy cái gì, nhưng nếu kinh nghiệm sống của con có thể giúp cho cậu ấy một chút, con đương nhiên rất sẵn lòng."