Chương 15
"Nếu anh ăn no rồi, tôi đưa anh đi ra hồ dạo một chút nha? Tiêu cơm."
Lê Sóc vừa định từ chối, ba anh liền mở miệng "Đi đi, các con tuổi trẻ từ từ trò chuyện."
Lê Sóc chầm chập lau qua khóe miệng, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Triệu Cẩm Tân, Triệu Cẩm Tân cười đến cực kỳ vô tội.
Lê Sóc đứng lên, cười nhạt làm tư thế "mời". Anh cũng muốn coi một chút xem Triệu Cẩm Tân có thể làm ra trò trêu người gì nữa.
Triệu gia xây hồ nhân tạo bên cạnh công viên trung tâm, thiết kế cực kỳ khéo léo, không những vừa ngắm được cảnh đẹp của công viên bên cạnh, hơn nữa khi đêm xuống sương mù mờ ảo che đi kiến trúc xung quanh, dễ khiến người khác nhìn qua tựa như toàn bộ công viên kia là hậu hoa viên của Triệu gia.
Lê Sóc ngước mắt nhìn bóng đêm buông xuống bên hồ, gió nhẹ thoảng qua, thời tiết mát mẻ khiến người tinh thần thoải mái.
"Cảnh sắc nơi này thật không tệ." Hai tay Triệu Cẩm Tân gối lên sau đầu, khoan khoái nói.
"Rất đẹp." Lê Sóc tự đáy lòng nói.
Triệu Cẩm Tân cười khẽ "Tôi cũng đã quên mình mấy tuổi thì chuyển đến đây, trước đây mỗi lần đi ra hồ này đều có người đi cùng, dường như sợ tôi ngã vào trong hồ, tôi đâu có ngốc như vậy."
Lê Sóc nghĩ thầm, Triệu Cẩm Tân là đơn truyền của Triệu gia, hơn nữa Triệu Vinh Thiên gần bốn mươi tuổi mới có con, thực sự là quý giá, cho nên có mướn tám mười người một ngày 24 giờ quan sát hắn cũng là chuyện bình thường.
Lê Sóc không trả lời, anh đợi Triệu Cẩm Tân nói gì đó, hoặc là làm gì đó. Anh không muốn thừa nhận, nhưng thực sự anh cũng có chút tò mò, đến tột cùng là Triệu Cẩm Tân dám làm cái gì.
Triệu Cẩm Tân khom lưng nhặt một viên đá trong bụi cỏ, dùng lực ném vào giữa hồ.
"Đông" một tiếng, viên đá nhỏ rơi vào trong hồ, dưới ánh trăng tạo nên những gợn sóng tĩnh lặng.
Lê Sóc vẫn yên lặng bên cạnh, nhưng vẫn có chút đề phòng, chung quy Triệu Cẩm Tân ở trên máy bay đã từng "đánh lén" anh một lần.
"Nơi này tuy rằng đẹp, nhưng tôi vẫn thích căn hộ của tôi hơn." Triệu Cẩm Tân cười nhẹ nói, "Ở tầng cao nhất, cách mặt đất gần hai trăm mét, chung quanh không có toà nhà nào cao hơn."
Lê Sóc nhớ tới những lời Triệu Cẩm Tân nói trên máy bay, trong đầu ngăn chặn không được mà xuất hiện những hình ảnh không thích hợp với trẻ nhỏ.
Triệu Cẩm Tân lại ở bên cạnh anh mà hướng dẫn từng bước "Thoả thân trong hồ bơi, lộ thiên dưới ánh mặt trời, giống như toàn bộ thế giới đều trống rỗng chỉ còn mình ta, thế nhưng vừa cúi đầu lại có thể nhìn thấy xe cộ qua lại trên đường, thấy trẻ con đang chơi đùa bên công viên ven sông. Nhưng cũng không ai có thể nhìn thấy anh, nhìn thấy anh đang làm gì, anh sẽ bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng, nhưng rất nhanh anh sẽ..."