Mới vừa nãy trên bàn cơm, Diệp Thanh Đường đã chú ý đến màn hình chiếc điện thoại đã được chuyển sang chế độ im lặng của Ứng Như Ký cứ liên tục sáng lên, nhưng hình như anh đều băm tắt.
Lúc này có lẽ là cuộc điện thoại không từ chối được.
Từ góc của Diệp Thanh Đường nhìn sang, cô chỉ có thể thấy sườn mặt của Ứng Như Ký.
Không biết nội dung cuộc điện thoại là gì, anh không cười, biểu cảm có chút nghiêm túc, còn có vẻ lạnh nhạt, kiêu ngạo, đường nét gò má được ánh sáng tối mờ phác họa ra kia, khiến cô có loại cảm giác phập phồng, tim đập nhanh quen thuộc.
Gần như là không kìm được lòng mà đi đến chỗ anh.
Lúc này Ứng Như Ký xoay người, ngờ vực mà nhìn qua.
Diệp Thanh Đường thấy chính diện của anh thì chợt bừng tỉnh, dừng bước chân.
Không gần thêm chút nữa, cũng không xoay người tránh đi, cứ đứng ở chỗ đó thôi.
Ứng Như Ký nói mấy câu xong thì cất điện thoại, nhìn cô rồi cười hỏi “Cô Diệp tìm tôi có chuyện?"
Diệp Thanh Đường đơ mất mấy giây, sau đó cười nói “Tôi vẫn chưa add WeChat của anh."
Ứng Như Ký không theo kịp tư duy chuyến ý của Diệp Thanh Đường, anh đắn đo hai giây “Bạn của cô Diệp đã tìm được nhà thiết kế thích hợp?"
“Không phải.” Diệp Thanh Đường nói “Tôi mà add WeChat của người xa lạ thì 99% là cuối cùng đều sẽ không trò chuyện gì.”
1% còn lại, là sau khi quá hạn với cô một đến hai lần, biến thành hội viên suốt đời trong số đen. Cô châm chọc một câu trong lòng.
Ứng Như Ký đang cân nhắc nên trả lời như thế nào thì Diệp Thanh Đường đã lại đến gần thêm một bước.
Giữa bọn họ, cũng chỉ còn khoảng cách chưa đến nửa bước.
Diệp Thanh Đường nhìn đôi mắt màu hổ phách của anh, trong giọng nói ngọt ngào có một loại cảm giác vô tội nhẹ nhàng “Tên của anh rất êm tai, nếu chìm vào cuối danh sách thì tôi sẽ cảm thấy tiếc nuối.”
Ứng Như Ký không lập tức lên tiếng, bởi vì ý cười dưới đáy mắt cô rõ ràng đến mức giống như đang tuyên chiến.
Anh mỉm cười, vẫn là vẻ mặt cao ngất không đổi “Tên của cô Diệp cũng không tệ. Là tổng giám đốc Diệp đặt ư? Tôi nghe nói trước khi buôn bán thì tổng giám đốc Diệp là giáo viên cấp hai."
Lúc này nhắc đến bố của cô, không thể không nói là cố ý.
Mà còn chẳng đợi cô nói gì thêm nữa, anh đã hất cằm về phía sân sau “Về không? Món chè ngọt đã lên."
Hai người cách nhau nửa bước, cùng về.
Trong ánh đèn vàng tối tăm, từng hơi thở ngọt mà không ngấy phảng phất bay đến, khiến người ta nghi ngờ đó là cây dây leo mưu toan sống ký sinh gì đó.
Ứng Như Ký cảm thấy tầm mắt của Diệp Thanh Đường dừng ở trên người mình, nhưng từ đầu đến cuối đều không quay sang nhìn cô.
Hai người trở lại trong sân, Diệp Thừa Dần vội vẫy tay tiếp đón “Nhanh vào ngồi, lát nữa món chè lại nguội mất."
Diệp Thanh Đường về đến chỗ ngồi, lúc sắp ngồi xuống thì thấy cái áo khoác vắt trên lưng ghế của mình không biết đã rơi xuống đất từ khi nào.
Ứng Như Ký gần như là phản xạ có điều kiện, khom lưng nhặt áo khoác lên trước cô một nước. Đây là xuất phát từ hành động ga lăng theo bản năng.
Nhưng lúc đưa cho cô, anh có chút như là do dự mãi mới nhận ra.
Hai tay cô nhận lấy, cười đến nỗi như thản nhiên “Cảm ơn."
Bên ngoài nổi gió.