⬅ Trước Tiếp ➡
Mãi cho đến khi Tiền Ngạo sinh ra, ông bà Thẩm mới nguôi giận và yêu thương tôn tử tha thiết, cuối cùng cũng chấp nhận đứa con rể xã hội đen được con gái tôn sùng là khí khái anh hùng.
Vì vậy, đứa trẻ này từ khi sinh ra đã được hưởng vô vàn yêu thương, chiều chuộng từ hai gia đình, tính khí nóng nảy lại được thừa hưởng từ cha nó.
“Lão Tiền, hãy nhẹ nhàng cùng con nói chuyện.” Trừng mắt nhìn Tiền Phái Quốc một cái, Thẩm Bội Tư nhanh chóng kéo Tiền Ngạo sang một bên nhẹ giọng khuyên nhủ, “Con trai, ông ngoại của con tuổi tác cũng đã lớn rồi, ông đánh giá rất cao thành tích của con ở J.K Trung Quốc, J.K sớm muộn gì cũng để con gánh vác, đến nước Mỹ giúp ông ngoại học tập thật tốt cách vận hành trôi chảy công ty, bắt kịp xu hướng toàn cầu cũng là việc tốt.”
“Bà cứ quen nuông chều nó, để cái tên hỗn tiểu tử này muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cuối cùng lại không biết được chính bản thân mình đang muốn cái gì, bảo nó cút đi Mỹ cho tôi, lão tử nhìn thấy nó là lại thấy phiền.”
Tuy rằng miệng thì nói mình tức giận, nhưng Tiền Phái Quốc lại thương đứa con này nhất, cái tính nóng nảy giống y đúc ông ta ngày xưa.
……
Chiếc Taxi lướt nhanh qua các con phố lớn của thành phố J,
Nguyên Tố lặng lẽ nghe nhạc truyền ra từ chiếc radio phía trước, tay gõ theo nhịp điệụ
Bên trong túi chứa tấm chi phiếu kếch xù nóng bỏng tay.
Người chưa bao giờ nếm trải cảm giác nghèo khổ, thì vĩnh viễn không biết được cái cảm giác, giống như người ăn mày tự dưng nhặt được viên gạch vàng từ trên trời rơi xuống.
Nhưng vẫn còn một ngày nữa là hết hạn ước định, tên họ Tiền lại thanh toán sau đó bỏ đi, việc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, huống hồ 30 vạn nay đã trở thành 100 vạn.
Cô thầm cười tự diễu
Có lẽ Tiền Nhị Thiếu cảm thấy cô phục vụ không tồi, không chỉ luyện tập quyền cước, mà còn diễn một hồi kẻ bị lợi dụng đi.
Dùng đầu ngón tay xoa nhẹ hai đầu lông mày, bỏ đi, vì lý do gì đều không quan trọng. Quan trọng là, giao dịch kết thúc, cô được tự do rồi. Nhưng đột nhiên lại nhiều thêm 70 vạn, cô nên làm gì với số tiền này bây giờ?
Cái giá của lòng tự trọng bị xỉ nhục, nhất định cô phải tự viết tên chính mình lên
Sau khi chỉnh đốn lại cảm xúc, cô mỉm cười bước vào bệnh viện nhân dân thành phố J, có tiền thì mọi việc đều trôi chảy, thái độ từ bác sĩ đến ý tá đều quay ngoắt 180 độ, có điều cũng không thể trách người khác được, bệnh viện đã ứng trước cho cô gần 10 vạn cho việc điều trị rồi.
Nhưng mà, chú Lạc vẫn chưa tỉnh lại.
Bác sĩ cho biết, vì phần đầu bị va đập mạnh dẫn đến tổn thương gây xuất huyết não, nếu sau ca mổ mà người bệnh vẫn chưa tỉnh lại thì rất có thể sẽ trở thành ‘người thực vật’ suốt đời.
Sau khi đã thanh toán xong các khoản nợ và đặt cọc trước tiền phẫu thuật, lo lắng sẽ không nói dối được trước sự truy hỏi của Lạc Dương, Nguyên Tố trốn khỏi bệnh viện lấy lý do là về nhà gặp mẹ.
Ra khỏi bệnh viện, trời đã bắt đầu tối.
Từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn neon, đến những ngôi nhà ngang thấp tối tăm và sơ sài, thật khó có thể tưởng tượng được ai có thể nghĩ rằng chúng ta đang ở cùng một thành phố cơ chứ.
Dâng trào cảm xúc…
Cô cúi đầu bước đi, nhưng cô không hề phát hiện ra bên dưới cột đèn đường trước cổng vào nhà cô đang đậu một chiếc Humer H2, Biển sô xe có chữ A đứng tiên vô cùng nổi bật.
“A…”
Đột nhiên cánh tay của cô bị giữ chặt từ phía sau, cô bị dọa cho đến mức kêu thất thanh.
Trong giây tiếp theo cô lập tức rơi vào một vòng ôm quen thuộc, người đàn ông không tốn một chút sức lực đã có thể kéo cô lại và giữ chặt trong lòng mình.
⬅ Trước Tiếp ➡