Như vậy ta có thể hiểu thành ngữ “ký lai chi, tắc an chi” có nghĩa sơ khai nhất là dân đã đến rồi, nhất định phải làm cho họ được sống yên ổn, phải an dân. Sau này, cùng với sự phát triển của ngôn ngữ, thành ngữ “ký lai chi, tắc an chi” còn có nghĩa là mình đã đến một nơi nào đó rồi thì phải thấy thoải mái, bình tâm lại mà yên ổn sinh sống. Hay còn có thể hiểu theo một nghĩa khác nữa đó là chuyện gì đến cũng đã đến, phải bình tĩnh đối mặt với nó. Thành ngữ thành có thể tạm dịch sang tiếng Việt là “thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”.
Thật ra lăng trì chính là một hình thức của đao phủ, nó sẽ không kết thúc bằng một đao luôn mà từ từ lăng trì. Sau đêm nay, cô phải đối mặt với Trọng Nghiêu như thế nào đây?
Cô cười khổ, khóe miệng giật giật. Cô muốn xoay người lập tức rời đi, nhưng thực tế buộc cô phải tiếp tục bước vào trong.
Chú Lạc, người mà luôn yêu thương và che chở cho cô vẫn còn đang nằm trong bệnh viện chờ tiền phẫu thuật. Chú bị tai nạn xe nghiêm trọng và hiện đang hôn mê, nhưng tên tài xế chết tiệt kia đã trốn thoát rồi.
Khi còn nhỏ, mẹ cô là một con sâu rượu, vừa uống vừa quát ầm ĩ, mà mỗi lần như thế đều vừa khóc vừa cười. Sau khi say thì sẽ lôi cô ra đánh thật mạnh, mỗi lần như thế đều là chú Lạc cùng với anh trai Lạc Dương bảo vệ cho cô. Những năm này việc nhà lớn nhỏ đều là một tay nhà họ Lạc giúp đỡ.
Bây giờ chú Lạc gặp nạn, cô làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Nhưng ngặt nỗi, cô lại không có tiền, mà thứ có giá trị duy nhất trên cơ thể cô lại là thân hình quyến rũ này.
Giữa cuộc sống mưu sinh và nhân phẩm của con người , cô đã chọn cái trước.
“Tố Tố…”
Nguyên Tố khẽ quay đầu lại nhìn thấy Sở Cửu đang vẫy tay chào cô, cô gật đầu rồi đi theo vào thang máy mạ vàng độc quyền lên tầng chín của Đế Cung. Vừa bước vào thang máy, Sơ Cửu đã trịnh trọng ra lệnh cho cô
“Cô gái, để tôi nói cho cô biết, vị chủ nhân này có lai lịch không nhỏ, chúng ta đắc tội không được nên cô không được làm trái lại ý của anh ta. Cái mối này là tôi phải vất vả lắm mới có được từ chỗ của cấp trên, 15 vạn không phải là con số nhỏ, cô phải cố gắng lên ”
Vuốt nhẹ mái tóc dài của mình, cô nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc. Mấy người giàu có kia, có người nào là không có quyền lực, vì chú Lạc sao cô dám mang theo tính tình của mình đến đây được.”
Đại sảnh tầng chín của Đế Cung.
Dưới ánh đèn pha lê cổ chói lọi, Tiền Ngạo đang cầm ly rượu dựa lưng vào chiếc ghế sô pha R6 bằng lông chồn, ngón áp út trái khẽ bấm vào thành cốc. Đây là thói quen mỗi khi không kiên nhẫn của anh...
Trên khuôn mặt tuấn tú làm điên đảo chúng sinh khẽ hiện lên một nụ cười như có như không, đôi mắt thâm thúy như đang ẩn giấu con dã thú nguy hiểm, có thể bùng lên bất cứ lúc nào. Chỉ một cử chỉ dơ tay hay nhấc chân cũng mang theo khí chất kiêu ngạo bẩm sinh, hệt như một con sói hoang có thể tùy thời cơ mà nuốt chửng con mồi vào bụng.
Tiền Ngạo chính là dạng phú nhị đại điển hình, từ khi còn trẻ đã được trao lấy quyền lực từ mẹ của anh, trở thành Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế JK ở khu vực Trung Quốc, là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Toàn cầu JK của gia tộc, anh được trời phú cho một đầu óc nhạy bén trong lĩnh vực kinh doanh.
Ba anh khi lớn tuổi mới có được một đứa con, nên từ khi còn nhỏ anh đã được nuông chiều hết mực đến vô pháp vô thiên.
“Này lão Tiền, tôi nghe ông già nói, chuyện của cậu và Tiểu Nhã đã định rồi? “ Bạch Mộ Niên cười nhạt hỏi.