⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tố không nhìn anh, giọng điệu vô cùng yếu ớt, không hề nhẹ nhàng như bình thường của cô, gần như có chút lơ lửng.
Tiền Ngạo nhướng mày tức giận như gà trống bị chọc tức, túm lấy áo khoác của cô, vừa xé áo vừa gầm lên “Cho cô mặt mũi cô không cần, vậy từ giờ sẽ không bao giờ cho cô nữa, chưa xong với tôi đâụ”
“Tên họ Tiền, anh là đồ khốn nạn ” Nguyên Tố vừa đá vừa đánh, vừa gào lên “Tôi là mèo hay chó con của nhà anh? Tôi không phải là người sao? Tiền Nhị Thiếu ngươi nếu không vui, ngươi vứt bỏ. Không thì tát, đánh, châm chọc đến khi nào vui thì thì bố thí cho chút ngon ngọt, anh có phải là đàn ông không?”
Dù Tiền Ngạo có da mặt dày đến đâu, Tiền Ngạo cũng không thể chịu nổi lời châm chọc, mắng nhiếc của cô.
Đẩy cô ra một cách bực bội, cau mày rút điếu thuốc ra châm, hít một hơi hằn học, sau đó thấy cô vẫn nắm chặt quần áo nhìn anh như kẻ thù.
Xoay người vào phòng gọi điện thoại, một lúc sau người phục vụ bưng túi đá lên, nóng nảy ném túi đá cho cô, thấy cô như cá chết, cơn tức như tên lửa lao tới hét lên “Cầm lấy. Xoa lên mặt đi, nếu không mắt tôi nhìn bị mù, đến lúc đó cô không có đủ tiền mà bồi thường đâu ”
Nói xong anh ta đóng sầm cửa bỏ đi.
Thấy anh rời đi, Nguyên Tố thở phào nhẹ nhõm, nhặt một túi nước đá lên đứng trước gương chườm lên mặt, cười khổ, sau khi giải tỏa vơi nỗi xấu hổ uất ức, cô lăn ra ngủ.
Bây giờ, ngoài việc ngủ, cô không tìm được cách nào để làm tê liệt bản thân, quanh đi quẩn lại, đầu óc chỉ toàn là ác mộng, những chuyện xảy ra trong hai ngày này còn lộn xộn hơn cả cuộc đời cô.
Chiếc chăn bông bị lật tung rối loạn, Tiền Ngạo đã biến mất một buổi chiều không biết khi nào quay lại, không nói một lời một mạch lôi cô ra khỏi phòng.
Tiền Ngạo duỗi chân xải những thật bước lớn, Nguyên Tố vô cùng vất vả để theo kịp bước chân anh, suýt chút nữa đã bị anh nửa ôm nửa kéo xuống giữa sảnh của nhà ăn ở dưới lầụ
Nhìn ra bên ngoài, thông qua khung cửa kính, đèn đường đã được thắp sáng ở khắp mọi nơi, thì ra trời đã tối lúc nào mà cô không hay biết.
“Muốn ăn cái gì cứ tự nhiên”
Sau khi cô ngồi xuống, thật bất ngờ khi lần đầu tiên thấy Tiền Ngạo lại có thể lịch lãm đến như thế, anh ta đứng dậy, lấy đến cuốn menu nhẹ nhàng đặt trước mặt của cô, thậm chí ánh mắt anh ta nhìn cô còn vô cùng sâu thẳm.
“Tôi không có khẩu vị, không muốn ăn.”
Cảnh giác liếc anh ta một cái, Nguyên Tố từ từ mở miệng nói, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo 4 .
“Giảm cân à? Nhìn gầy giống như con mèo hen rồi.”
Tiền Ngạo quan sát cô gái đang mang vẻ mặt phòng bị cực độ đối với anh, rất là nghi ngờ, không biết được IQ của cô có đến được 80 hay không, có năng lực phân biệt đâu là đúng đâu là sai không nữa, phút chốc lại nhìn chỗ nào đó trên người cô, lắc đầu một cái, buột miệng nói.
“Ngực to não phẳng ”
Tùy tiện gọi vài món ăn, rồi lại miên man suy nghĩ, ngẫm lại liền quay ra khâm phục cô
Bởi vì cô có khả năng luôn luôn làm cho anh tức giận.
Nguyên Tố không có nghe rõ anh ta nói điều gì, nhưng mà nhìn cái vẻ mặt của anh ta liền biết chẳng phải nói điều gì tốt đẹp rồi, cụp mắt, không cần tiếp tục để ý anh ta làm gì nữa.
Đột nhiên một tràng tiếng hét chói tai kèm theo tiếng chửi rủa xuất hiện phía sau lưng…
“Cô đi kiểu gì thế hả? Cô làm bẩn hết quần áo của bổn tiểu thư cô có đền nổi hay không?”
⬅ Trước Tiếp ➡