⬅ Trước Tiếp ➡
Hách Tịnh anh ta luôn kiêu ngạo và độc đoán, làm sao có thể nuốt được nỗi uất hận này. Mấy lần giãy dụa muốn thoát ra, nhưng Tiền Ngạo lại cao hơn anh ta cả nửa cái đầu, cũng to lớn hơn anh ta. Hách Tịnh không nhúc nhích được, càng nghĩ càng tức, mà có tức giận mà không làm được gì.
“Nhị thiếu, ngươi làm vậy là cố ý khiến cho anh em khó xử sao?”
Hách Tịnh có nguồn gốc sâu xa ở thành phố H. Anh ta là một ‘Địa đầu xà 2 ’ điển hình rất nguy hiểm. Với khuôn mặt giống ông nội và cha, nên ngay lúc hắn còn trẻ đã đảm nhận những vị trí quan trọng trong Cục đất đai và tài nguyên của thành phố H. Hắn gần như coi đây là lãnh địa riêng của mình, nên muốn làm việc không thèm để ý trước saụ
Ở trên địa bàn của hắn, người phụ nữ này còn dám ngang nhiên khıêu khích hắn, nếu thoát được cái chết thì cũng bị mất một tầng da.
Nụ cười của Tiền Ngạo không thay đổi, ánh mắt lóe sáng, buông tay ra như không có chuyện gì cả. Xoay người nhặt khăn giấy ở trên bàn, tùy tiện lau tay, lại xoay người sang ngang, chậm rãi cởi cúc áo sơ mi trên cùng, khóe miệng hiện lên nụ cười khó nhận ra cùng một tia châm chọc không dễ để ai nhìn thấy, sau đó nhanh chóng quay mặt tìm kiếm Nguyên Tố, sau khi xác định được vị trí chính xác, tiến đến đối mặt với Nguyên Tố. Ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô giáng một cái tát thật mạnh.
“Cút, cô con mẹ nó có thân phận gì còn chưa rõ sao? Còn dám ở đây tranh luận với tôi ”
Hắn động tay động chân, từng chữ từng chữ tàn nhẫn mà ác độc châm chọc, cái tát này lại dùng hết sức lực của hắn.
Dấu năm ngón tay trong đỏ hỏn in hằn lên trên má trái của Nguyên Tố, tai cô ù đi không nghe được gì, trong não đặc quánh lại, một mùi gỉ sắt xông thẳng vào cổ họng cô ...
Tên họ Tiền ức hiếp người quá đáng
Nhưng so với trên mặt bỏng rát đau đớn, tức giận trong lòng cô còn nhiều hơn gấp trăm, gấp ngàn lần.
Nếu như có tiền bạc, quyền lực và địa vị, thì có thể dẫm đạp tôn nghiêm của người khác dưới chân mình sao?
Cắn chặt đôi môi gần như bật máu, cô không nói lời nào mà nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ đầy chế nhạo. Đây là lần đầu tiên trong đời Nguyên Tố cô hận một người đến như vậy, hận anh ta đến tận xương tủy, thậm chí còn mong anh ta chết đi, nếu ánh mắt của cô ta có thể giết chết một ai đó, Tiền Ngạo chắc phải đã bị ánh mắt của cô chém thành trăm mảnh rồi.
Có thể đọc hiểu được cảm xúc ẩn dấu trong ánh mắt cô, lông mày xinh đẹp của Tiền Ngạo nhướng lên, mặc kệ cô giãy dụa, anh ta vươn tay quàng qua vai cô cười mơ hồ.
“Đàn bà ấy à, ai chơi chả là chơi? Nhưng tôi có thói quen sạch sẽ và không thích chơi chung với người khác.”
Nói xong, cũng không cùng người khác chào hỏi, trước những anh mắt khó hiểu xen lẫn ngạc nhiên của những người xung quanh lập tức kéo cô gái rời đi.
Cảnh tượng này xảy ra quá nhanh, mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tiền nhị thiếu đây rõ ràng là muốn bảo vệ cô gái này.
Cái tát này chính là để cho Hách Tịnh một lời cảnh cáo, từ nay về sau nếu Hách Tịnh vẫn giữ mãi không buông, thì đó chính là không nể mặt Tiền nhị thiếụ
Mười phút saụ
Sau khi đạp tung cửa phòng khách, khuôn mặt Tiền Ngạo lập tức lạnh lẽo như ngưng tụ mật tầng băng. Lấy tư thế cao cao tại thượng nâng cằm của cô gái lên, ngón tay tính tế thon dài, không tốn chút lực đã nâng khuôn mặt sưng tấy của cô lên.
Anh ta cao hơn Nguyên Tố một cái đầu, từ góc độ này, có thể nhìn rõ chiếc cằm nhọn, làn da trắng như tuyết, đôi mắt to trong veo như băng tuyết mùa thu, nhưng cũng không đẹp bằng người.
Nhưng nhìn cô lúc này vô cùng bối rối…
⬅ Trước Tiếp ➡