Nếu có thể, anh còn muốn mang cô đến một nơi thật xa, nơi chỉ có hai người họ, anh và cô, sống hạnh phúc đến cuối đời, không ai có thể chia cắt tình yêu của anh.
"Anh là chồng của em."
Hoắc Thiếu Dực dịu dàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà của cô gái, đôi mắt thâm tình của anh không phải giả, kể cả Thẩm Anh Vi đang mờ mịt cũng thấy được sự ôn nhu nơi anh.
Nhưng cô sợ, cô mới nhận thức lại thế giới một lần nữa, trong đầu cô toàn một màu trắng, cô không nhớ gì hết, không có bất kì kí ức nào về anh, về cô.
Vì cố nhớ lại nên đầu Thẩm Anh Vi bắt đầu đau dữ dội, cô đưa tay ôm lấy đầu mình.
Trên đó còn băng gạc quấn quanh do va đập xe cộ buổi nọ.
Hoắc Thiếu Dực thấy cô đau đớn liền ôm lấy cô, bấm chuông gọi bác sĩ tới.
"Vi Vi, sao vậy em?"
"Em đau ở đâu, nói cho anh."
Cô dường như không còn sức mà đáp lời anh nữa, mặc cho Hoắc Thiếu Dực đang lo lắng cho mình tới mức hoảng hốt, cô vẫn không đáp lại.
Mồ hôi trên trán cô túa ra, đôi mắt mệt mỏi không có tiêu cự, miệng cô run rẩy, phát ra những âm thanh rên ɾỉ nhỏ vụn mà đau đớn.
"A...a..."
Hoắc Thiếu Dực vô cùng đau lòng, anh đưa tay vỗ lưng cô, dỗ dành như một đứa trẻ, hận không thể nhận lấy cái đau cho cô.
Cô gái nhỏ của anh, sao lúc nào cũng phải chịu tội.
Bác sĩ rất nhanh đã đẩy cửa tiến vào, ông ấy là một người lớn tuổi đã có nhiều năm trong nghề, chỉ kiểm tra một lát rồi tiêm cho cô một chút thuốc.
Thẩm Anh Vi nằm trong lòng Hoắc Thiếu Dực một lát sau đã thôi đau đớn, một lát sau đã ngủ mất.
Anh đắp chăn ngay ngắn cho cô rồi mới ra hiệu cho bác sĩ đi ra ngoài.
Bệnh viện này là của Hoắc thị, bác sĩ đương nhiên sẽ nghe theo lời anh sắp xếp.
"Phu nhân vừa bị tai nạn, không nên cố gắng để nhớ mọi chuyện, như vậy sẽ dễ đau đầu, tôi sẽ kê cho cô ấy một chút thuốc giảm đau, ngài hãy yên tâm."
Ra hiệu cho bác sĩ rời đi, Hoắc thiếu gia nhìn qua khe cửa, thấy cô còn đang ngủ say sưa, anh không đi vào đánh thức.
Trùng hợp lúc đó, anh thấy ba mẹ Thẩm, là Thẩm Tuấn Hùng cùng Trương Ngọc Lâm đi đến.
Hai người họ rất lo lắng cho con gái của mình, đêm qua mẹ Thẩm vốn muốn ngủ lại để chăm sóc cô, lại bị Hoắc tiên sinh tiễn về.
Lúc này nghe anh thuật lại việc cô đã tỉnh lại và mất trí nhớ đúng như trong dự đoán, bà vẫn còn lo lắng không yên. Nhưng lúc này cô đã ngủ, bà có đi vào cũng không làm được gì, đành đứng ngoài này nghe chồng mình cùng "con rể" bàn bạc.
Nói là bàn bạc thôi, chứ bà biết, con gái của mình sắp chính thức thành vợ của Hoắc Thiếu Dực mất rồi.
"Lời tôi đã nói trước đó, mong Thẩm tiên sinh và Phu nhân đây hãy nhớ kĩ."
Hoắc Thiếu Dực đưa tay muốn châm một điếu thuốc, chợt nghĩ thế nào anh lại không hút nữa, quăng bao thuốc vào thùng rác.
Nếu người anh ám mùi thuốc lá, sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô.
"Tôi đã nhớ kĩ rồi."
Nhà họ Thẩm và nhà họ Lương, vốn không có duyên làm thông gia với nhaụ Nghĩ đến đây, Thẩm Tuấn Hùng chỉ có thể thở dài, mong rằng Hoắc Thiếu Dực thật lòng yêu con gái ông.
Là ông có lỗi với Vi Vi, ông không làm tròn trách nhiệm của người ba, nhưng tiền đồ cả gia tộc đang rơi trên vai ông, tổ tiên còn đang nhìn ông dưới suối vàng kìa "Mong Hoắc tiên sinh hãy đối xử tốt với con bé".
"Ông không phải lo lắng chuyện này, ba vợ à."
Khi Thẩm Anh Vi tỉnh dậy lần nữa đã là buổi chiều, bên cạnh cô lúc này không chỉ có người đàn ông nhận là chồng mình, mà còn có thêm hai người khác nữa. Một người đàn ông trung niên và một vị phu nhân quý phái.