⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái nằm dưới đất kia không thể chấp nhận chuyện như vậy, mình bị ném ra ngoài một cách nhục nhã còn người khác lại đang được anh ôm trong vòng tay, cục tức này cô ta không nuốt xuống được.
"Anh Hoắc, cô ta là ai?"
Hoắc Thiếu Dực ngước mắt lên nhìn cô ả này một cái, không nói một lời nào muốn dẫn Thẩm Anh Vi vào phòng.
Trước khi đi anh còn dặn dò trợ lí Phùng "Lát vào đổi bàn làm việc cho tôi, cái bàn đó bẩn rồi."
"Dạ Hoắc tổng." Lúc mọi việc xong xuôi đã hơn một giờ, Thẩm Anh Vi kêu anh ngồi đó để mình bày cơm ra giúp anh.
Bàn trà trong phòng làm việc của anh rất lớn, nhưng Hoắc Thiếu Dực cứ muốn dán lại một chỗ với cô khiến cô phì cười.
"Bình thường anh đều không ăn cơm sao?"
Đẩy mấy món bác Trương đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt anh, nhưng anh vẫn không chịu động đũa, ra hiệu cho cô đút mình.
Thẩm Anh Vi cũng thuận theo, khen thưởng anh ban nãy đã không bị cô nàng ngực to kia câu đi mất.
"Lần sau anh nhớ phải ăn cơm trưa đầy đủ đấy."
Hoắc Thiếu Dực được vợ đút cơm cho thì hạnh phúc không thôi, đến cả mấy món bình thường anh cảm thấy hơi dầu mỡ cũng ngon hẳn ra.
"Được, đều nghe em."
"Thỉnh thoảng em sẽ gọi điện kiểm tra anh."
"Em muốn làm gì đều được."
Hoắc Thiếu Dực còn cầu mong là như vậy, bình thường anh chỉ hận không thể lúc nào cũng nhìn thấy cô, lúc nào cũng nghe giọng nói của cô.
Nếu có một ước mơ, anh muốn cô khi nào cũng có thể ở bên cạnh mình.
"Mà vừa nãy anh làm như vậy không sao chứ?"
Thẩm Anh Vi nghĩ rồi lại nghĩ, cô gái ban nãy chắc hẳn ở bên làm ăn, anh không sợ mất đi sự hợp tác sao.
"Anh làm gì?" Hoắc Thiếu Dực đang đắm chìm trong hạnh phúc nên không nhớ ra chuyện vừa rồi, lúc nhìn đến cái bàn làm việc đã "bẩn" anh mới hiểu ý cô.
"Không sao đâu, công ti họ sẽ không vì việc này mà chấm dứt hợp đồng đâu, vả lại kể cả có, chồng em vẫn lo được. Nên bà xã đừng lo."
Phía công ti kia còn cầu hợp tác với Hoắc thị còn không được, sao có chuyện ngu ngốc làm lớn việc này lên. Nếu lần sau đàm phán, ba của cô ả ban nãy vẫn sẽ nịnh nọt anh như lúc ban đầu thôi.
"Mà sao em không hỏi thăm anh chứ, có người muốn quyến rũ chồng em đó."
"Vì em tin tưởng anh."
Thẩm Anh Vi thầm nghĩ, nhìn tình cảnh cô gái ban nãy bị ném ra ngoài là đủ hiểu rồi, đâu cần phải giải thích gì thêm.
Cô tin nếu có cô nào khác nữa muốn ve vãn anh, kết quả sẽ không được như mong đợi.
Hoắc Thiếu Dực nghe đến đây liền mỉm cười "Đúng là Vi Vi của anh."
Đợi hai người vừa yêu thương nhau vừa ăn cơm xong đã là chuyện của gần một giờ saụ Thẩm Anh Vi muốn về nhà nhưng Hoắc Thiếu Dực không cho, anh kéo cô vào phòng nghỉ của mình ở tɾong văn phòng tổng giám đốc, kêu cô đi ngủ trưa.
Thẩm Anh Vi không lay chuyển được anh, cũng đồng ý hôm nay sẽ ở đây với Hoắc Thiếu Dực để tan tầm có thể về cùng nhaụ
Hoắc Thiếu Dực nói đây là lần đầu bà xã đến công ti mình, không thể thả cô về sớm quá được.
Chờ cô ngủ, anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng đi ra ngoài, Hoắc Thiếu Dực không có thói quen ngủ trưa, hôm nào mệt mỏi lắm anh mới nằm nghỉ một chút.
Dạo này công việc bù đầu, anh không thể ném cho cấp dưới làm được.
Ninh gia.
Từ sau cái ngày bị ăn một phát tát của ba Ninh, Ninh Diễm Thanh trở lên không cam lòng hơn bao giờ hết. Mẹ cô ta chỉ bênh được cô đôi ba câu, còn bình thường vẫn là ba Ninh cứ nhìn cô ta không vừa mắt.
Nào còn những cưng chiều như ngày xưa. Ninh Diễm Thanh thấy Ninh Diệu Diệu, đứa em gái bình thường cô ta ghét nhất, là người xưa nay không có tiếng nói tɾong nhà nhất lại bắt đầu được Ninh Phú chú ý đến.
⬅ Trước Tiếp ➡