⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta biết mấy người trong vòng này vốn là kiểu gió chiều nào xoay chiều ấy, lấy Hoắc gia lớn mạnh nhất làm chủ. Ai cũng muốn bợ đỡ nhà họ Hoắc, nếu để mọi người biết cô ta bị Hoắc Thiếu Dực ghê tởm, cô ta nhất định sẽ bị cô lập trong giới, vì ai cũng muốn lấy lòng anh ta, người cầm quyền nhà họ Hoắc bây giờ.
Hoắc Thiếu Dực hiển nhiên cũng thấy cô ta tính rời đi, anh lạnh lùng nói.
"Nhà họ Lương các người cút được bao xa thì cút, đừng để lúc tôi khó chịu làm cho Lương thị không còn chỗ mà dừng chân."
Trên đường về nhà, Hoắc Thiếu Dực vẫn còn canh cánh mãi trong lòng việc cô vợ nhỏ sợ hãi mình, anh hơi bồn chồn nắm tay cô. "Vi Vi..."
"Vâng."
"Đừng sợ anh."
Thẩm Anh Vi nghe anh nỉ non liền phì cười, cô rướn người sang vỗ vỗ khuôn mặt điển trai của anh, nhẹ nhàng trấn an. "Anh đẹp trai như vậy, ai nỡ sợ anh chứ."
Thật may mắn vì cô có một ông xã đẹp trai và tài giỏi hơn người. Tuy anh có lúc hơi hung dữ, nhưng cô biết anh sẽ không hung dữ với cô, anh sẽ cưng chiều cô hết mức.
Hoắc Thiếu Dực cảm thấy cô vợ của mình sao có thể đáng yêu như thế, sao có thể dịu dàng với anh như thế.
Anh dựa cằm vào vai cô, để cô ôm mình một lúc, mãi sau bên tai anh nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ, anh quay sang phát hiện vợ yêu đã ngủ mất rồi.
Hoắc thiếu gia buồn cười, chắc đêm qua anh làm cô mệt mỏi quá mức nên hôm nay mới ngủ gật như thế. Giúp cô chỉnh lại tư thế ngủ yên ổn một chút, anh lấy chiếc chăn mềm đắp lên người cô, đảm bảo cô có thể ngủ một giấc ngon. Lúc về nhà anh vẫn không nỡ đánh thức Thẩm Anh Vi, đợi xe dừng trước cửa, anh nhẹ nhàng bế cô lên.
Vì thay đổi chỗ nằm nên cô có cựa mình, anh đợi cô ngủ lại rồi mới đi lên phòng, tháo giày và cởi áo khoác mỏng của cô, chỉnh điều hòa, đắp chăn xong anh mới đi ra ngoài.
Hôm nay anh đã định sẽ ở nhà với cô một hôm, ai ngờ Trợ lí đột nhiên gọi điện báo công ti có việc gấp, thân là một người đứng đầu của Hoắc thị, Hoắc thiếu gia không thể nhắm mắt làm ngơ an nhiên trốn việc.
Anh phải kiếm tiền về nhà cho vợ nữa, không thể tùy ý như trước kia được.
Đến công ti, lên tầng cao nhất, lúc anh muốn đẩy cửa phòng Tổng giám đốc ra, đột nhiên bên cạnh có người đi đến muốn ngăn anh lại.
"Ô kìa, sao anh họ không chịu để ý đến tôi chứ?"
Người tới là Hoắc Triết Vĩ, em họ của anh. Nhưng Hoắc Thiếu Dực là ai, loại người khiến anh chán ghét, tại sao anh phải để ý.
Thấy anh không thèm trả lời mình mà vẫn tiếp tục đi vào phòng, Hoắc Triết Vĩ cũng đi theo, vừa đi vừa trào phúng. "Hoắc tổng à, anh nhìn xem, anh đã đoạt được gia nghiệp của tổ tiên nhà họ Hoắc ta để lại, anh có tiền có thế rồi, vậy tại sao anh không chịu nhường thiên kim nhà họ Thẩm cho tôi?"
Hoắc Triếu Vĩ là con của chú anh, người chú đó vừa bất tài, vừa ăn chơi trác táng nhưng lúc nào cũng có tham vọng muốn làm chủ gia tộc.
Nhưng đáng tiếc ông nội của anh sao có thể để loại người như thế lên làm chủ Hoắc thị, cơ nghiệp bao năm ai biết sẽ bị hủy hoại vào thời điểm nào.
Cứ như vậy, con trai của chú ấy, Hoắc Triết Vĩ cũng chẳng phải người tài giỏi gì, phá gia chi tử hơn cả ba mình. Vậy mà hai ba con lúc nào cũng ôm mộng bá quyền, nhiều năm trước, Hoắc Thiếu Dực thành công ngồi lên vị trí Tổng giám đốc, trở thành người kế thừa sáng giá, hai người bọn họ còn không biết ngại mà nói anh cướp đi đồ của họ.
Đúng là loại người nào cũng có, ông nội anh sớm đã không chịu nổi hai ba con nhà này nên năm đó lúc chia tài sản, ông không để lại cho họ quá nhiều, nhưng lại để không ít những nơi có thể kinh doanh và làm ăn, nếu họ chịu khó, không chừng bây giờ đã khác.
⬅ Trước Tiếp ➡