"Cứ gọi con như con rể là được rồi."
Lần này anh đến coi như ra mắt gia đình nhà vợ, không mang theo uy hiếp như lần đầu tiên.
Anh rất vui vẻ ôm lấy cô gái nhỏ bên cạnh mình, một ngày không gặp anh đã nhớ cô rồi.
Anh chỉ hận không thể mang theo cô bên mình, để thời thời khắc khắc có thể nhìn thấy cô, có thể ôm cô trong vòng tay.
Ngồi phòng khách một lúc, Thẩm Anh Vi theo mẹ Thẩm lên phòng mình để xem lại nơi ở cũ, nếu thích có thể lấy chút đồ, dù Hoắc gia không thiếu thứ gì nhưng dù sao dùng những thứ đã quen vẫn tốt hơn.
Hoắc Thiếu Dực thì cùng Thẩm Tuấn Hùng lên thư phòng bàn chuyện làm ăn.
Hoắc thiếu cảm thấy lần này hợp tác với Thẩm gia cũng không tồi.
Chờ đến lúc trời sắp tối Hoắc Thiếu Dực mới mang Thẩm Anh Vi về. Khi ra ngoài, khuôn mặt cô gái rạng rỡ thấy rõ. Hiển nhiên cô đã không còn băn khoăn về mối quan hệ với người nhà nữa.
Duy chỉ có cậu em Thẩm Anh Kiệt là cô chưa gặp được, nghe mẹ nói cuối tuần cậu sẽ từ trường về, lúc đó cô sẽ sang thăm cậụ
Hoặc Thiếu Dực sủng nịch vuốt má cô, ôm cô vào lòng để tránh gió.
"Sao em ra ngoài mà không chịu mặc thêm áo vào?"
Yếu ớt như vậy, anh không muốn cô gái nhỏ của mình đổ bệnh.
Nhưng Thẩm Anh Vi thấy anh lo lắng dư thừa, trời đã không quá lạnh như mùa đông
Không khí xuân cũng đã tới rồi, anh còn lo gió sẽ thổi làm cô bị bệnh nữa chứ.
"Không lạnh mà."
Cô nhỏ bĩu môi không cho là đúng.
"Đừng quên em vừa mới ốm dậy đấy."
Hoắc Thiếu Dực cởi áo ra khoác lên người cô, chỉ còn một đoạn ngắn nữa là đến chỗ xe đang chờ hai người ở ngoài kia rồi.
Cô muốn cởi ra lại bị anh túm lại, ôm chặt không cho cô động đậy.
Bà xã ầm ĩ như vậy cũng rất tốt, Hoắc Thiếu Dực tự thấy đây là tình thú của những cặp vợ chồng. Nghĩ thế nào lại nghĩ đến giấy đăng kí kết hôn, anh cúi đầu nói nhỏ.
"Vi Vi."
"Sao vậy ạ?"
Cô ngước mắt lên, đôi mắt cô giống như biết cười vậy, lúc nào cũng vui vẻ và lạc quan, có lẽ đây là điều Hoắc Thiếu Dực thích ở cô.
"Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn đi."
Thẩm Anh Vi hơi bất ngờ, nhưng không còn không tình nguyện như lúc đầụ
Cô nhớ đến lúc nãy mẹ đã nói chuyện với mình, mẹ nói Thiếu Dực rất tốt, rất quan tâm cô, cô hãy cố gắng trở thành người vợ hiền của anh, rồi mẹ nói rất nhiềụ
Nói bọn họ hãy thật hạnh phúc, chính vì điều này đã sinh ra áy náy trong lòng Thẩm Anh Vi, cô áy náy vì mình đã quên mất anh, quên đi tình yêu của hai người.
"Đám cưới chúng ta sẽ tổ chức sau, nhưng sẽ đăng kí trước, được không em?"
Đôi tay lớn của anh đan vào tay cô, bàn tay anh rất rộng, cũng rất ấm.
"Được."
Đáp án của cô khiến Hoắc Thiếu Dực cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Thì ra cô gái nhỏ cũng có lúc ngoan ngoãn chấp nhận anh, anh rất vui. Nhưng niềm vui của anh không được lâu, vì lúc ra đến xe, anh nhìn thấy một người. Là người anh chán ghét nhất, Hoắc Thiếu Dực chỉ cần nhìn thấy hắn ta thôi là đã thấy khó chịu, là Lương Minh Phàm.
Tên này làm gì ở đây, phải chăng hắn ta nghe tin Thẩm Anh Vi về nhà nên muốn tiếp cận.
Đối với vị hôn phu cũ của vợ, Hoắc Thiếu Dực đúng là hận đến không thể bóp chết người.
Lương Minh Phàm không đi đến, Hoắc Thiếu Dực càng không muốn ngó ngàng, có vẻ Lương Minh Phàm chỉ muốn xác nhận người con gái mình yêu đã an toàn.
Ngày cô xảy ra tai nạn anh ta rất muốn đến thăm, nhưng không thể.
Hoắc Thiếu Dực sợ chỉ cần nhìn lâu thêm một chút Thẩm Anh Vi sẽ sinh ra cảm tình với tên đàn ông khôi ngô kia.
Anh lập tức kéo cô vào xe, cho người khởi động rời đi.
Nhìn qua kính chiếu hậu thấy người kia vẫn ở đó, anh mím chặt môi, trên người tỏa ra khí lạnh khiến tài xế cũng sợ run.