⬅ Trước Tiếp ➡

"Đi thôi, chú Mã lớn tuổi, để chú ấy ngủ trưa thêm một lúc, đi thay quần áo maụ"
Giản Tùy Lâm nhìn Lý Ngọc với vẻ khó xử rồi do dự nói "Anh, bọn em muốn tắm trước đã, đá bóng xong bẩn lắm rồi."
"Vậy đi đi, anh không có thời gian đâụ"
Xưa nay Giản Tùy Anh không quá kiên nhẫn với Giản Tùy Lâm như thế, nhất thời khiến Giản Tùy Lâm thích ứng không kịp, nhìn anh của cậu với vẻ không chắc chắn, "Thế để em đi tắm. Lý Ngọc lên phòng chờ tớ, nhanh thôi."
Giản Tùy Anh nhìn Lý Ngọc nói "Em đến phòng của anh tắm đi, tiết kiệm chút thời gian, lát nữa kẹt xe."
Trong lòng Lý Ngọc có cả vạn cái không vui, "Không cần đâu, em chờ cậu ấy."
"Cứ đi đi, hình thể hai đứa mình khá giống nhau, em thay quần áo của anh là được."
Lý Ngọc cũng không tìm được lý do để từ chối bèn lên tầng với Giản Tuỳ Anh, bước vào phòng của hắn.
Giản Tùy Anh chỉ vào buồng tắm, "Em tắm đi, anh đi tìm quần áo cho em."
Lý Ngọc nhanh chóng tiến vào phòng tắm, chỉ một lúc sau đã truyền đến tiếng nước ào ào.
Giản Tùy Anh nhìn chằm chằm phiến cửa mỏng manh, trong đầu sinh ra không ít ảo tưởng khó coi.
Chuyện này rèn luyện ý chí cuộc đời quá mứcrồi. Cách sau cánh cửa chính là thịt tươi hắn thèm nhỏ dãi, thế nhưng chỉ có thể nghe chút động tĩnh, vừa đấm ngực vừa dậm chân, càng chờ mong vào thời khắc được thỏa mãn hưởng dụng kia.
Lý Ngọc tắm rất nhanh, cùng lắm là năm, sáu phút đã thò đầu ra từ phòng tắm, "Anh Giản, quần áo."
Giản Tùy Anh cầm quần áo đã chuẩn bị xong bước đến đưa cho cậu, đồng thời không khỏi liếc nhìn đến ngực của cậu từ khe cửa.
Chiếc cổ thon dài, bộ ngực rắn chắc, đầu v nâu nhạt, Giản Tùy Anh nhìn đến mức không thể bình tĩnh nổi, hắn thật sự muốn đẩy cửa ra, ép người này lên tường, liếm khô hết nước trên người cậụ
Đáng tiếc là dù không bình tĩnh nổi thì hắn cũng chẳng dám động, chuyện này thật sự đã khiến Giản đại thiếu gia nhịn gần chết.
Lý Ngọc cầm lấy quần áo, may mắn thay là không thấy cái nhìn bây giờ của Giản Tùy Anh.
Lý Ngọc và Giản Tùy Lâm đi xuống từ hai cầu thang khác nhau, cùng lúc đi đến phóng khách.
Giản Tùy Anh quơ quơ chìa khóa ga ra, "Đi thôi."
Vừa đến ga ra, ánh nhìn của Lý Ngọc đã thay đổi, Giản Tùy Anh mừng thầm trong lòng.
Đã là đàn ông không ai không thích xe. Hồi Giản Tùy Anh bằng tuổi Lý Ngọc, chưa đủ tuổi để thi bằng lái, chỉ có thể lén lút dùng xe cha hắn đi ra ngoài cho đã ghiền. Nhà Lý Ngọc đều là quan chức, cho dù có bằng lái cũng không thể đường hoàng lái xe ra ngoài, hắn khá là hiểu được tâm trạng của Lý Ngọc khi vào ga ra mà đều là xe xịn.
Ga ra này do hắn đặc biệt gây dựng. Xe của hắn lẫn ba hắn cộng lại có 27 chiếc, điều kiện nơi ở hiện tại của hắn không tốt như vậy, nên hắn chủ yếu là thu gom xe để trong nhà. Cuối cùng thì xem như hắn cũng tìm thấy chuyện khiến Lý Ngọc có hứng thú.
Lý Ngọc nhìn đi nhìn lại nhưng không tỏ vẻ gì. Con của chú Lý chắc hẳn đã trải qua không ít chuyện, sự chững chạc này làm Giản Tùy Anh càng thêm thích.
Giản Tùy Anh vỗ vỗ Lý Ngọc "Thích chiếc nào?"
Lý Ngọc sửng sốt "Sao ạ?"
"Em thích chiếc nào, hôm nay anh sẽ lái chiếc ấy, cứ chọn đi."


⬅ Trước Tiếp ➡