Chương 2
Giản Tùy Anh đưa tay ra, cười nói "Con trai của chú Lý? Vậy em có thể gọi anh một tiếng "anh" rồi."
Vẻ mặt của Lý Ngọc rất lạnh nhạt, nhưng cũng không thất lễ, nhẹ nhàng bắt tay với hắn, gật đầu, "Anh Giản."
Giản Tùy Anh càng thích cậu hơn, có thể nhìn thấy khí chất ổn trọng như vậy trên người của một đứa trẻ mười tám tuổi thật sự là rất hiếm.
Hắn cố ý vỗ lên lưng Lý Ngọc, "Vừa đá bóng xong à? Đừng bật điều hòa mạnh như thế, quần áo mấy đứa còn chưa khô, dễ cảm lắm." Sự mềm dẻo và rắn chắc của cơ thể trên tay khiến trái tim hắn run lên.
Giản Tùy Lâm hiếm khi thấy anh mình trưng vẻ mặt ôn hòa đến vậy, bèn không giấu nổi nét vui vẻ trên mặt, vội cầm lấy điều khiển điều hòa, "Em sẽ chỉnh nhiệt độ cao hơn."
Giản Tùy Anh nhìn miếng bánh ga tô trên bàn, "Ăn cơm chưa?"
Giản Tùy Lâm đáp, "Vẫn chưa."
"Đá bóng xong mệt mỏi mà còn chưa ăn cơm, ăn mấy thứ ngọt ngấy đó làm gì. Mẹ Ngô đâu?"
"Trong nhà mẹ Ngô có việc, đã đi từ sáng rồi."
"Thế trong nhà không có ai à."
"Cha không về, mẹ... mẹ, mẹ của em cũng ra ngoài rồi." Giản Tùy Lâm ý thức được rằng mình đã lỡ lời, lập tức căng thẳng.
Nếu là bình thường, Giản Tùy Anh đều kiếm cơ hội để bắt bẻ cậu ta, nhưng hôm nay tâm trạng hắn cực kì tốt, không so đo với cậu ta, còn nói, "Gọi đồ ăn nhanh đi? Anh cũng đói bụng rồi."
Giản Tùy Lâm đáp một tiếng, "Vâng, anh muốn ăn gì?"
"Muốn ăn cái kia..." Con ngươi Giản Tùy Anh chuyển động, nhìn thấy em trai hắn được sủng mà sợ, lại thấy Lý Ngọc không biết đang nghĩ gì, sửa lại lời "Thôi được rồi, đừng ăn đồ bên ngoài, không sạch sẽ. Hiếm khi bạn cậu mới qua chơi, vào bếp nấu đi, món cà lần trước cũng không tệ."
Giản Tùy Lâm đờ người, "Ừm, được... Anh muốn ăn cà? Em xuống bếp xem thử." Cậu ta xoay người đi vào nhà bếp.
Cậu ta vừa rời đi thì chỉ còn Lý Ngọc với Giản Tùy Anh mắt to trừng mắt nhỏ, dù sao Lý Ngọc cũng hơi lúng túng.
Giản Tùy Anh nhiệt tình vỗ vai cậu, cười nói "Đứng làm gì, em ngồi đi."
Lý Ngọc mỉm cười với vẻ khách sáo rồi ngồi xuống.
Giản Tùy Anh cũng ngồi xuống bên cạnh cậu, nhìn hai má trơn mịn và đường nét rõ rệt thì càng nhìn càng thích, chỉ hận không thể áp đảo người này trên sô pha ngay bây giờ, sau đó cởi sạch bộ đồ đá bóng xuống, tùy ý làm bậy.
Với cả, hắn cũng chưa từng chơi một cậu trai mặc đồ đá bóng bao giờ, sau này bắt người vào tay rồi thì có thể thay đổi khẩu vị.
Giản Tùy Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, dùng giọng đàn anh hỏi "Hình như mấy đứa chuẩn bị thi đại học rồi, bây giờ chuyển trường, thích nghi được chưa?"
"Vẫn được, ở đâu cũng phải thi thôi." Lý Ngọc thuận miệng đáp, mắt lại nhìn sang hướng nhà bếp.
Giản Tùy Anh hút điếu thuốc, vừa định nhả khói trong miệng ra, nhìn sang Lý Ngọc thì cười nói "Hút một điếu không?"
Lý Ngọc không không tỏ vẻ gì, hơi nhíu mày, "Cảm ơn, em không hút thuốc lá."
Giản Tùy Anh nhìn khuôn mặt bạch ngọc và thái độ hờ hững, xa lạ của cậu, trong lòng càng thêm thích.
Hắn không phải người mù nên vẫn thấy Lý Ngọc không thích nói chuyện với hắn. Cái này cũng không trách được, cậu là bạn của Giản Tùy Lâm, có khi thằng nhóc đó đã nói gì về hắn sau lưng, bạn nó chào đón hắn mới là lạ.